20
Không còn cách nào khác, ta đành phải chấp nhận.
Mất hai ngày trời, tiến độ công việc vẫn rất chậm chạp, hầu như ai cũng có những việc chưa hoàn thành.
Ta dùng tay day day trán, một mình gắng gượng, cố gắng giải quyết hết đống việc. Trong đêm yên tĩnh, tiếng nước đồng hồ nhỏ giọt liên tục vang lên. Ta mở cửa sổ nhìn ra ngoài, quả nhiên, giờ đã qua giữa đêm.
Sau ba ngày khó khăn, cuối cùng Vương Kế cũng không thể chịu được nữa. Trước khi về nhà, ông ta đã vội vàng để lại bản báo cáo vận chuyển trên bàn.
Ta mải mê làm việc của mình đến tận khuya. Trước khi tắt đèn ra về, ta mở bản báo cáo ra xem lại, và nhìn thấy, ta suýt nghẹn thở.
Chỉ có vài tờ giấy mà đầy rẫy những lỗi sai, có mấy chỗ ta chỉ cần nhìn một cái là đã biết không ổn.
Cái bản này không thể dùng được.
Bỗng dưng ta muốn khóc. Đêm nay, có lẽ ta sẽ chẳng thể ngủ được.
Thư quán đêm khuya vô cùng yên tĩnh, tiếng lật sách vang lên rõ ràng. Ta ngồi đó, ôm một quyển dày cộp về thủy văn và tỉ mỉ kiểm tra từng chữ, từng câu, rồi đột nhiên nghe thấy tiếng gọi: "Y Y?"
Ta ngẩng lên, thấy hắn khoác áo choàng đứng ở cửa, vẻ mặt có chút lo lắng.
"Hoàng thượng?" Ta định đứng dậy hành lễ, nhưng vừa đứng lên lại cảm thấy hoa mắt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-gia-tren-sa-mac/3745331/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.