Thiếu niên thu hồi ánh mắt, c.h.é.m mạnh về phía hắn: “Kẻ thua chỉ có thể là ngươi, đồ ngu.”
Trong đường hầm, Vân Niệm đ.â.m một kiếm xuyên qua vai Tịch Ngọc ghim hắn xuống đất.
Tịch Ngọc đau đến mức mặt trắng bệch, mồ hôi ướt đẫm toàn thân.
Nhưng hắn lại cười: “Thiên Cương Vạn Cổ Trận mở rồi, ngươi nghe đi, kiếm của ngươi đang khóc đấy.”
Vân Niệm nheo mắt, trong mắt ánh lên tia ranh mãnh.
“Đừng nói sớm quá, hay là ngươi mở to mắt ra nhìn kỹ lại xem?”
Nàng ở rất gần hắn, Thính Sương kiếm xuyên qua cơ thể hắn, hắn đau thấu xương.
Kiếm của nàng đang gào thét.
Nhưng nàng là chủ nhân của Thính Sương, rõ ràng năm giác quan thông với Thính Sương đáng lẽ phải sợ hãi theo bản năng không thể nghênh chiến, tại sao nàng vẫn có thể cử động, tại sao nàng bình tĩnh như vậy, tại sao nàng trông như...
nắm chắc phần thắng? Và tại sao, kiếm ý trên người nàng lại mạnh mẽ thuần khiết đến thế?
Đầu óc Tịch Ngọc trong khoảnh khắc đó đình trệ: “Ngươi... sao có thể, tại sao ngươi không có phản ứng gì? Rõ ràng Thiên Cương...”
“Rõ ràng Thiên Cương Vạn Cổ Trận đã mở, tại sao ta vẫn nhảy nhót tưng bừng, cười tươi như hoa, kiếm ý trên người còn mạnh hơn chứ gì?”
Vân Niệm cắt ngang lời hắn.
Tịch Ngọc thực sự kinh ngạc, nhìn chằm chằm Vân Niệm không chớp mắt.
“Ngươi tưởng Thiên Cương Vạn Cổ Trận mở ra là chúng ta hết đường chống cự sao? Sống đến tuổi này rồi mà chưa thấy qua chuyện gì trái với tự nhiên à? Kiếm tu g.i.ế.c
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5292384/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.