Nàng nhìn nó, ngắm nó.
Kính ngưỡng nó, dần dần thấu hiểu nó.
“Ta là kiếm tu nhưng đại đạo sinh ra từ tâm, kiếm đạo của ta cũng ở trong tâm ta, kiếm tâm của ta lại dẫn lối ta đi về phía đại đạo.”
“Ta không dùng kiếm, chỉ cần có kiếm tâm, ta vẫn là kiếm tu.”
Không có kiếm thì sao chứ? Nàng vẫn còn kiếm tâm.
Kiếm tâm của Bùi Lăng có thể ngưng tụ thành bản mệnh kiếm.
Vậy tại sao nàng lại không thể?
Nếu Thiên Cương Vạn Cổ Trận áp chế bản mệnh kiếm của nàng, vậy nàng sẽ bỏ nó.
Trong tay không kiếm là không có sức mạnh sao?
Không phải.
Kiếm ở trong lòng nàng.
Chỉ cần kiếm tâm vô cùng kiên định, chỉ cần kiếm tâm rõ ràng minh bạch, chỉ cần mục đích cầm kiếm kiên định.
Đâu đâu cũng là kiếm của nàng.
Kiếm tâm của Bùi Lăng là cứu thế độ dân, diệt trừ yêu ma trong thiên hạ, chí này kiên định không thể lay chuyển, vì thế dù không có kiếm hắn vẫn có thể ngưng tụ ra thân kiếm.
Kiếm tâm của nàng là bảo vệ người bên cạnh, nàng không có chí lớn cứu vớt chúng sinh, nàng chỉ muốn cứu gia đình nhỏ của mình.
Và những người quan trọng nhất với nàng...
Giang Chiêu, Tô Doanh, Tạ Khanh Lễ, họ đều đang ở Cầm Khê Sơn Trang.
Nàng không muốn họ c.h.ế.t.
Nàng liều mạng cũng muốn giữ họ lại.
Dù phải trả giá đắt thế nào, nàng cũng muốn đưa họ về nhà.
“Tiền bối, hình như ta hiểu rồi.”
Bùi Lăng cười sảng khoái, mắt cong lên cười ha hả.
“Kiếm tâm của Tạ Khanh Lễ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5290844/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.