Nửa thân trên để trần, cơ bắp săn chắc đường nét rõ ràng, vết m.á.u nơi xích sắt xuyên qua đã khô từ lâu, thâm đen màu thời gian.
Cổ họng Vân Niệm khô khốc.
Sợi xích khẽ động đậy, tiếng leng keng phá vỡ sự tĩnh lặng, rõ mồn một.
Người đang cúi đầu ngẩng lên.
Mái tóc đen xõa ra, lộ khuôn mặt quen thuộc bên dưới.
Vẫn là vẻ cà lơ phất phơ không đứng đắn đó.
“Các ngươi thật chẳng để lão tổ tông ta bớt lo chút nào, sao lại gặp nguy hiểm nữa rồi.”
Môi Vân Niệm mấp máy mấy lần mới tìm lại được giọng nói của mình.
“Tiền bối Bùi Lăng...”
Người trước mặt là Bùi Lăng.
Sao có thể là Bùi Lăng được? Thực ra mới hai tháng không gặp, hai tháng trước họ còn gặp nhau ở Thúy Trúc Độ một lần.
Nhưng thời gian dường như đã xóa nhòa một số ký ức về Bùi Lăng, hắn trở nên xa lạ.
Bùi Lăng trong ký ức kiêu ngạo phóng khoáng lại có chút cà lơ phất phơ, chẳng giống bề trên chút nào, giống một kẻ nhàm chán thích trêu chọc hậu bối hơn.
Nhưng giờ đây hắn để trần nửa thân trên, quỳ hai gối xuống đất, hai sợi xích sắt to bằng bắp chân Vân Niệm xuyên qua xương bả vai, vết m.á.u loang lổ phủ bụi thời gian, hắn khẽ cử động là sợi xích rung lên, vết thương đã đóng vảy lại rỉ m.á.u.
Máu tươi chảy dọc theo cơ thể, qua đường eo và cơ bụng rõ nét, thấm vào chiếc quần gấm màu đen.
Vài giọt rơi xuống đất nở thành những đóa hoa m.á.u.
Bốn phía là bóng tối hư ảo, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5290841/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.