“A Chiêu, A Chiêu huynh nhìn muội đi... đừng làm muội sợ...”
Tô Doanh không dám tin người trước mặt là chàng thiếu niên hay đỏ mặt dỗ dành nàng vui vẻ ngày nào.
Tam đệ t.ử Giang Chiêu của Đạp Tuyết Phong, luận về thiên phú là đệ nhất trong thế hệ trẻ, hắn kiêu ngạo phóng khoáng, sạch sẽ chỉnh tề.
Hắn không nên ở trong tình trạng trọng thương hấp hối, yếu ớt bất lực thế này.
Khuôn mặt đầy m.á.u, m.á.u tươi nhuộm đỏ thanh y, lẫn cả thịt nát khiến nàng sợ mất mật.
Nàng vất vả lắm mới trốn thoát được, vất vả lắm mới tìm được hắn.
Nàng dùng một nửa tu vi để ngưng tụ trận pháp dịch chuyển này, nàng muốn cứu hắn.
“A Chiêu, A Chiêu huynh đừng làm muội sợ... muội sợ lắm, muội sợ lắm...”
Tô Doanh luống cuống lục lọi túi Càn Khôn, người luôn bình tĩnh nhất giờ phút này hoảng loạn đến mất cả lý trí, vớ được linh đan nào cũng nhét hết vào miệng Giang Chiêu.
Hắn không nuốt được, nàng bóp nát rồi mớm cho hắn.
Nhưng đan d.ư.ợ.c lại trào ra cùng m.á.u tươi.
“A Chiêu, A Chiêu...”
Nàng khóc đến tắc thở, n.g.ự.c đau dữ dội nhưng chẳng còn tâm trí đâu mà lo cho bệnh tim của mình.
Người trong lòng mấp máy môi.
Tô Doanh vội vàng cúi xuống lắng nghe.
“A Doanh... rời khỏi đây...”
Tô Doanh tuyệt vọng: “Huynh ở đây sao muội đi được! Muội không đi được! Muội không thể bỏ huynh lại!”
Giang Chiêu cố sức ngẩng đầu lên, đưa bàn tay vô lực chạm vào má nàng, vết m.á.u dính lên khuôn mặt trắng ngần của thiếu nữ rồi lập tức bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5287731/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.