Vân Niệm bỗng nhiên bất động, quay đầu nhìn thiếu niên đang tựa vào vai mình.
Hắn nhắm mắt, vẻ mặt mệt mỏi, sương giá hiện lên trên hàng mi dài rồi tan thành nước trong chớp mắt.
Nàng không biết đây là lần thứ bao nhiêu nhìn thấy bộ dạng kinh mạch nghịch lưu của hắn rồi.
Rất nhiều lần.
Từ khi hắn đến đây, gần như ngày nào cũng bị.
Vân Niệm không nói nên lời cảm giác trong lòng, chua xót, khó chịu, sống mũi cay cay.
“Sư đệ, kinh mạch nghịch lưu, đau lắm phải không?”
Tạ Khanh Lễ ôm c.h.ặ.t nàng hơn, rầu rĩ đáp.
“Ừm, đau.”
Thực ra phần nhiều là lạnh.
Giống như rơi xuống giếng sâu, cái lạnh thấu xương từ sâu trong cơ thể kéo hắn xuống hầm băng, dù hắn làm gì cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn toàn thân mình đóng băng, không cảm nhận được hơi ấm của người sống.
Như thể hắn đã c.h.ế.t rồi vậy.
Suốt mười năm ròng, hắn sống dở c.h.ế.t dở như vậy qua ngày.
Cho đến một ngày, nàng xuất hiện trước mặt hắn, chắn cho hắn những nắm đ.ấ.m kia.
“Sư tỷ, đệ có thể làm tất cả vì tỷ, tỷ không cần cảm thấy áy náy cũng không cần đau lòng cho đệ.”
Hắn dụi đầu vào hõm cổ nàng, ôm c.h.ặ.t nàng hơn:
“Bởi vì chúng ta quan trọng với nhau, tỷ đã cứu đệ rất nhiều lần trong hiểm cảnh, đệ đương nhiên cũng có thể vì tỷ mà nhảy vào dầu sôi lửa bỏng.”
“Cho nên đừng vì thế mà buồn cũng đừng vì đệ giấu giếm mà giận đệ, đệ sợ tỷ buồn cũng sợ tỷ giận.”
Càng sợ tỷ không cần đệ nữa.
Dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5268662/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.