Hai mươi lăm tuổi đã qua đời vì bệnh.
Vân Niệm nhớ lại người phụ nữ mặc y phục giản dị trong mơ là một người rất dịu dàng thanh tú, khí chất nhu hòa như nước mùa xuân.
Nhưng dáng vẻ gào khóc t.h.ả.m thiết trước mặt Hoàng đế lại tạo nên sự tương phản rõ rệt với vẻ ngoài của bà.
Vân Niệm nói: “Ta thấy bà ấy khóc lóc, gào thét, cầu xin Hoàng đế phế hậu, thậm chí sẵn sàng bỏ lại con mình, một lòng muốn rời xa Hoàng đế.”
“Hoàng đế uy h.i.ế.p bà ấy, dùng tính mạng Thái t.ử để kìm kẹp bà ấy, nói đời này chỉ có mình bà ấy, không thể nào phế hậu.”
Vân Niệm tháo chiếc vòng ngọc trên tay ra, đầu ngón tay trắng nõn vuốt ve thân ngọc.
“Sư đệ, nếu Hoàng đế yêu Hoàng hậu đến thế, tại sao nửa năm sau khi Hoàng hậu mất đã nạp Quý phi, thậm chí còn cho Thái t.ử làm con thừa tự của Quý phi, sủng ái Quý phi hết mực?”
Vân Niệm ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy ẩn chứa vẻ u ám khó đoán:
“Vậy nên chuyện ở Cầm Khê Sơn Trang liệu có liên quan gì đến Hoàng hậu không?”
Hiện tại chỉ có hai hướng điều tra.
Khối Lỗi Sư và Hoàng đế.
Khối Lỗi Sư không biết trốn ở đâu trong Cầm Khê Sơn Trang, sơn trang này rộng lớn như vậy, hắn lại là đại yêu ngàn năm, muốn trốn thì quá dễ dàng.
Hoàng đế là quân vương, tu sĩ và người thường tuy cùng một tộc nhưng giữa họ lại có những quy tắc ngầm khó nói, khi chưa có bằng chứng xác thực thì họ không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5265158/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.