Linh lực tiêu hao quá nhiều, giờ cả người mệt rã rời, hai chân bủn rủn đi không vững.
Nàng lẩm bẩm: “Đau hết cả người...”
Vừa ra khỏi cửa điện thì bị bóng trắng đứng dựa tường dọa cho giật mình.
Vân Niệm hoảng hốt lùi lại, bóng trắng ngẩng đầu lên, ánh trăng chiếu rọi khuôn mặt tuấn tú.
Là Tạ Khanh Lễ.
“Đệ dọa c.h.ế.t ta rồi.”
Nàng vỗ n.g.ự.c, trấn an nhịp tim đang loạn nhịp.
Nụ cười thoáng qua trên môi Tạ Khanh Lễ, hắn ngồi xổm xuống trước mặt nàng: “Sư tỷ để đệ cõng tỷ về.”
Vân Niệm cũng chưa yếu đến mức đó, vỗ vỗ lưng hắn: “Ta không sao, không cần cõng đâu.”
Thiếu niên không nói gì, ôm lấy hai chân Vân Niệm rồi xốc nàng lên vai.
Chân rời khỏi mặt đất, cảm giác mất trọng lượng khiến nàng giật mình, theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy cổ hắn.
Mái tóc đuôi ngựa của thiếu niên cọ vào má nàng, những sợi tóc mềm mại mang theo hơi thở thuần khiết trên người hắn.
“Sư đệ...”
Vân Niệm giãy giụa muốn xuống.
Cánh tay hắn luồn qua khoeo chân nàng, lực đạo không lớn nhưng khiến nàng không thể nào giãy giụa được.
“Sư tỷ, sắp đến rồi, đừng động đậy.”
Giọng Tạ Khanh Lễ rất dịu dàng.
Vân Niệm nằm bò trên lưng hắn.
Gió đêm lành lạnh, đường về rõ ràng không xa nhưng hắn đi dường như rất lâu.
“Sư đệ.” Vân Niệm gọi hắn: “Cảm ơn đệ.”
Khóe môi Tạ Khanh Lễ hơi nhếch lên: “Tại sao sư tỷ lại cảm ơn đệ?”
“Ừm...” Vân Niệm trầm ngâm giây lát, áp mặt vào vai hắn, nghiêng đầu nhìn sườn mặt hắn: “Hôm nay ta thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5261812/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.