Tần Mộc cũng thu đao về, chắp tay với Tạ Khanh Lễ rồi đi theo Thẩm Chi Nghiên.
Đợi bóng hai người khuất hẳn, Tạ Khanh Lễ cúi đầu nhìn cành cây trong tay.
Trên cành cây chỉ có vết xước nhẹ.
Tần Mộc vốn là đao tu, sức lực rất lớn, dù có thu lực đến mấy cũng không thể chỉ để lại một vết xước như vậy.
Vân Niệm bước tới liếc nhìn vết xước trên cành cây, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo: “Nếu ta nhớ không nhầm thì Tần Mộc thuận tay trái.”
Nhưng người vừa nãy lại dùng tay phải.
“Hơn nữa, hôm qua chúng ta đâu có hẹn ăn cơm cùng nhau.”
Nàng chỉ đang thăm dò.
Tần Mộc nghe thấy nàng gọi tên mình nhưng không phản ứng ngay, giống như vừa có thân phận mới nên chưa quen, nhìn thấy họ ánh mắt đầy vẻ xa lạ như thể chưa từng gặp mặt.
Vừa nãy Tạ Khanh Lễ ra tay, hắn theo bản năng đỡ đòn nhưng lại dùng tay phải, hơn nữa lực đạo rất yếu, động tác tuy nhanh nhưng vẫn có vẻ cứng nhắc, đến cả cành cây này cũng không c.h.é.m đứt.
Điều này chỉ chứng tỏ một điều...
“Hắn không phải Tần Mộc.”
Tần Mộc mà họ gặp tối qua đã bị tráo đổi rồi.
Tần Mộc mà họ vừa gặp là một con rối.
Một con rối vô tri vô giác.
Trời nắng đẹp, mặt trời lên cao, thời tiết mùa này đáng lẽ phải ấm áp tươi sáng nhưng Vân Niệm lại cảm thấy như rơi vào hầm băng.
“Sư tỷ, đừng nghĩ nhiều.”
Bàn tay buông thõng bị nắm lấy, thiếu niên vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên.
“Sư đệ, có thể chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5261809/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.