Hắn rất cao, cằm vừa vặn tựa lên đỉnh đầu nàng, mùi hương tùng bách trên người hắn ập tới bao trùm lấy nàng, vây quanh mũi nàng, quanh người nàng, từng chút từng chút như muốn nhấn chìm nàng.
Cái này... hình như có gì đó sai sai.
Vân Niệm tưởng đây là chiêu trò mới của Khối Lỗi Sư, đầu óc không còn tỉnh táo như ban nãy, hơi ngả người ra sau tách khỏi lòng hắn một chút, theo bản năng đưa tay sờ soạng khuôn mặt hắn để xác nhận thân phận.
Tay nàng nhanh hơn não, lần mò trên mặt hắn từ đôi lông mày tuấn tú trượt xuống, lướt qua hàng mi dài rậm rạp, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, cằm...
Dừng lại trên yết hầu nhô lên rõ rệt của hắn.
Yết hầu dưới đầu ngón tay khẽ trượt lên trượt xuống vài lần.
Da thịt mềm mại, không phải con rối.
Nàng nghe thấy người trước mặt cười khẽ trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hắn cúi người ôm trọn nàng vào lòng, đầu tựa vào vai nàng, hơi thở phả vào bên tai nàng, mang đến cảm giác tê dại run rẩy.
Tiếng cười trong trẻo, tựa như trăng mây, tựa như suối ngàn, mang theo vài phần dịu dàng.
Vân Niệm: “!”
Bộ não đang đình trệ bỗng chốc tỉnh táo lại, nàng vội vàng rụt tay về.
Đây không phải Thẩm Thạch Kiến!
“Sư tỷ là đệ.”
Bàn tay đặt sau lưng hờ hững ôm lấy nàng, hắn tựa vào hõm vai nàng, chất liệu y phục mềm mại mang theo hơi thở sạch sẽ của thiếu niên.
Vân Niệm rúc trong lòng hắn, có thể nghe rõ nhịp tim đập đều đặn mạnh mẽ.
“Sư đệ?”
“Ừm.” Thiếu niên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5256337/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.