Mặt đất sụp đổ từng tấc, sau tiếng nổ đinh tai nhức óc, cả hang động nứt toác.
Bụi bay mù mịt, hang động bị chôn vùi dưới lòng đất.
Cây cối cũng đổ rạp rơi xuống hố sâu không thấy đáy, che lấp những tội ác tày trời này.
Khói bụi tan đi, Tạ Khanh Lễ đứng trước hố sâu sụp đổ.
Gió thổi qua, bóng cây lay động, hắn đứng quay lưng lại với ánh trăng.
Thẩm Thạch Kiến bước tới vài bước, giọng run run: “Không phải chứ, Tạ công t.ử mạnh thế này sao...”
Đồng t.ử Giang Chiêu co lại, hơi thở dồn dập: “Hắn thực sự là Kim Đan sao?”
Hắn vẫn luôn nghi ngờ nhưng không tìm được câu trả lời và lời giải thích thỏa đáng.
Tạ Khanh Lễ, thực sự là Kim Đan sao? Thắc mắc của Giang Chiêu còn chưa được giải đáp thì thấy bóng người bên cạnh lóe lên, khi hắn hoàn hồn lại thì người đó đã chạy đi rất xa.
“Vân Niệm!”
Vân Niệm chạy đến bên cạnh Tạ Khanh Lễ.
Hắn quá cao, cơn gió mạnh ban nãy thổi rối mái tóc đuôi ngựa buộc cao của hắn, vài lọn tóc lòa xòa trước mặt che khuất tầm nhìn, Vân Niệm bèn vòng ra trước mặt ngó đầu nhìn hắn.
Hắn rũ mắt không biết đang suy nghĩ gì, trên khuôn mặt trắng ngần như ngọc bị đá vụn cứa vài vết xước.
Vân Niệm khẽ gọi: “Sư đệ.”
Hàng mi dài của thiếu niên khẽ run.
Vân Niệm nắm lấy ngón tay hắn, lạnh như cầm cục nước đá.
“Sư đệ, đừng nhìn nữa, đệ bị thương rồi, chúng ta đi thôi, về ta chữa thương cho đệ.”
Tạ Khanh Lễ chớp mắt, Vân Niệm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5250375/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.