Sắc mặt Tạ Khanh Lễ cứng lại đôi chút.
“Sư tỷ lo lắng cho sư huynh đến thế sao?”
Vân Niệm ngơ ngác: “Đương nhiên rồi, nếu đệ bị Khối Lỗi Sư bắt đi ta cũng sẽ lo lắng mà.”
Nụ cười trên môi Tạ Khanh Lễ tắt ngấm.
Vân Niệm đã đi đến bên cạnh Thẩm Thạch Kiến, cúi người hỏi hắn: “Huynh thì sao, đi theo ta hay đi theo sư đệ ta?”
Thẩm Thạch Kiến yếu ớt vươn tay ra: “Ta đi... ọe, ta đi với... ta đi với cô nương... ọe...”
Khóe mắt Vân Niệm giật giật.
Thấy hắn thực sự không còn chút sức lực nào, nàng đang định vươn tay kéo hắn một cái thì một bàn tay to lớn với các khớp xương rõ ràng đã nhanh hơn nàng một bước.
“Ta thấy Thẩm công t.ử yếu quá, sư tỷ ta còn phải để tâm chăm sóc huynh, chi bằng để ta giúp, tu vi ta cao hơn.”
Thẩm Thạch Kiến bị lôi xềnh xệch dậy.
Thiếu niên cười tươi rói.
Thẩm Thạch Kiến cười gượng gạo, nhìn Vân Niệm với tia hy vọng cuối cùng.
Nhưng Vân Niệm lại thấy đề nghị này rất hay.
Nàng ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Đệ nói có lý.”
Tia sáng cuối cùng trong mắt Thẩm Thạch Kiến vụt tắt.
Hắn miễn cưỡng đi theo Tạ Khanh Lễ, cứ đi ba bước lại quay đầu nhìn một lần.
Sau khi họ rời đi, Vân Niệm đi dọc theo đường hầm chính tiến về phía trước, nơi này quá tối tăm, nàng phải thắp linh hỏa mới miễn cưỡng nhìn thấy đường.
Dọc đường đi, lối đi vốn đã hẹp lại còn dựng đầy những con rối hình thù kỳ dị, cứ cách vài bước lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5247943/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.