Nàng rất đẹp, cực kỳ xinh đẹp, gương mặt này càng nhìn càng thấy thanh tú thoát tục.
Đôi mắt xám tro khiến nàng trông như một tinh linh nơi rừng sâu, ánh mắt mờ mịt luống cuống nhìn hắn khiến cổ họng hắn khô khốc, dòng m.á.u vốn đóng băng dường như bắt đầu sôi sục.
“Sư đệ, sao đệ lại đến đây?”
Giọng nói của Vân Niệm cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
Tạ Khanh Lễ rũ mắt, giúp nàng hong khô nước trên người, lười biếng đáp: “Thấy thư sư tỷ để lại, trong lòng không yên tâm nên lần theo dây Linh Ti tìm đến đây.”
Vân Niệm nhíu mày: “Đệ không truyền tin cho sư phụ sao?”
Ngón tay Tạ Khanh Lễ khựng lại, im lặng giây lát rồi đáp: “Quên mất.”
Bàn tay đặt trên đầu gối Vân Niệm không kìm được mà siết c.h.ặ.t:
“Khối Lỗi Sư có tu vi gần ngàn năm, ít nhất cũng phải là Đại Thừa kỳ, mấy người chúng ta đ.á.n.h không lại hắn đâu. Sư huynh cũng bị bắt rồi, giờ còn thêm cả Thẩm...”
Khoan đã, sao không nghe thấy tiếng Thẩm Thạch Kiến? Vân Niệm vỗ vỗ tay Tạ Khanh Lễ: “Sư đệ, Thẩm Thạch Kiến đâu rồi?”
Tạ Khanh Lễ liếc nhìn người đang co ro trong góc, lơ đãng đáp: “Hắn sợ quá ngất xỉu rồi, không sao đâu.”
Thẩm Thạch Kiến vừa tỉnh lại: “?”
Hắn trố mắt nhìn thiếu niên vừa mở miệng nói điêu không chớp mắt kia.
Rõ ràng là ngươi ném ta ngất xỉu mà!
Vân Niệm còn chưa kịp lao vào lòng hắn thì cái tên nhãi ranh từ đâu chui ra này đã túm cổ áo hắn, quăng mạnh hắn vào vách đá phía sau.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5247941/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.