Nụ cười của Thẩm Thạch Kiến cứng lại, Vân Niệm nhạy bén nhận ra tâm trạng hắn có chút trùng xuống.
Nhưng rất nhanh, cảm giác khác lạ đó tan biến nhanh như gió thoảng.
Hắn lơ đãng quay đi như muốn che giấu điều gì: “Tóm lại cô nương cứ tin tại hạ là được.”
Vân Niệm hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì.
Nàng không định đợi đến ba ngày.
Ba ngày như lời Thẩm Thạch Kiến nói, e rằng Giang Chiêu đã lạnh ngắt rồi.
Nàng lại hỏi: “Nếu ta diễn không tốt, hắn có g.i.ế.c luôn cả huynh không?”
Thẩm Thạch Kiến: “Không đâu, mỗi ngày hắn chỉ g.i.ế.c một người.”
Vân Niệm trầm ngâm.
Không liên lụy đến Thẩm Thạch Kiến thì dễ làm hơn nhiều, nàng có thể thỏa sức “bung lụa”.
Vân Niệm ngước nhìn trời, sắp đến nửa đêm rồi.
Nàng tĩnh tâm, ánh mắt tập trung cao độ.
Thẩm Thạch Kiến: “Cô nương đang nghĩ gì vậy?”
Vân Niệm liếc nhìn hắn, nói giọng u ám: “Đang nghĩ làm thế nào để không dọa c.h.ế.t huynh đây.”
Sống lưng Thẩm Thạch Kiến lạnh toát: “... Cái gì?”
Nụ cười của Vân Niệm đầy ẩn ý: “Thẩm công t.ử, huynh có nghe thấy tiếng động gì lạ không?”
Hắn nín thở, chăm chú nhìn ra ngoài hang động.
Thẩm Thạch Kiến không có tu vi nhưng Vân Niệm là tu sĩ, nàng có thể ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc, nghe thấy tiếng bước chân sột soạt, giống như lê bước trên mặt đất.
Quả nhiên, khi trăng tròn lên đến đỉnh đầu, bên ngoài hang động xuất hiện một bóng dáng gầy gò thấp bé.
Thẩm Thạch Kiến lén lút rúc vào sau lưng Vân Niệm, không hiểu sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5246903/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.