“Tạ Khanh Lễ, ngươi định làm thế nào? Đẩy nó ra xa, hay sống c.h.ế.t bám lấy người duy nhất trên thế gian này bảo vệ ngươi không chút toan tính?”
Linh lực của Tạ Khanh Lễ ngưng tụ thành lưỡi d.a.o c.h.é.m tới: “Ngươi câm miệng! Không đến lượt ngươi phán xét!”
Bùi Lăng quyết tâm ép hắn dùng kiếm pháp thật sự, từng câu từng chữ đ.â.m thẳng vào tim hắn:
“Tạ Khanh Lễ, tại sao không dùng kiếm pháp của ngươi?”
“Ngươi hận ta đúng không? Đến g.i.ế.c ta đi, Toái Kinh sẽ là của ngươi.”
“Nó nhìn thấy ngươi lấy được Toái Kinh, biết đâu sẽ vì thế mà ngưỡng mộ ngươi, dù sao con người ai chẳng ngưỡng mộ kẻ mạnh.”
“Tạ Khanh Lễ.”
Khuôn mặt Bùi Lăng dần mờ đi.
Biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó là một khuôn mặt đeo mặt nạ, lộ ra phần cằm gầy gò nhợt nhạt.
Kẻ đó đội mũ trùm đầu, lạnh lùng mở miệng: “Nhóc con, cút về nơi ngươi nên ở đi.”
Trước mắt Tạ Khanh Lễ là một màu đỏ ngầu, thanh kiếm Bùi Lăng vừa cầm không biết từ lúc nào đã nằm trong tay hắn.
Thứ hắn đang cầm là Toái Kinh kiếm.
Lời nói rít qua kẽ răng.
“Đi... c.h.ế.t đi!”
Kiếm ý từ bốn phương tám hướng ùa về, tụ lại thành lưỡi d.a.o, theo động tác của hắn c.h.é.m về phía người trước mặt.
Cùng lúc đó, trong đầu Vân Niệm vang lên tiếng ong ong, tiếng nổ ch.ói tai suýt làm rách màng nhĩ nàng.
Nàng đẩy tay Phù Đàm Chân Nhân đang chữa thương cho mình ra, đau đớn ôm đầu, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
[Cảnh báo! Cảnh báo! Tiến độ nhiệm vụ thụt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5243907/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.