Giọng Giang Chiêu tràn đầy phẫn nộ, thanh Lẫm Tầm bên cạnh cảm nhận được cảm xúc của chủ nhân cũng rung lên bần bật.
“Tiền bối, người quá đáng rồi đấy.”
Kiếm Cảnh.
Đó không phải là thứ Vân Niệm có thể đối phó được. Xưa nay không biết bao nhiêu kiếm tu đã bỏ mạng trong Kiếm Cảnh.
Giang Chiêu là tu sĩ Nguyên Anh kỳ còn chưa tham thấu được kiếm tâm, Phù Đàm Chân Nhân cũng phải đến Đại Thừa sơ kỳ mới ngộ ra kiếm tâm, huống hồ Vân Niệm chỉ là một tu sĩ Kim Đan trung kỳ? Bùi Lăng lại lắc đầu thở dài: “Các ngươi không phải nó, sao biết nó không vượt qua được Kiếm Cảnh này?”
“Sư muội ta chỉ mới Kim Đan trung kỳ, làm sao có thể tham ngộ kiếm tâm!”
Bùi Lăng lười biếng nhếch môi: “Ta mười lăm tuổi đã ngộ ra kiếm tâm, tại sao nó không làm được?”
“Tiền bối!”
Bùi Lăng rũ mắt rót trà.
“Ta nói nó làm được là nó làm được.” Dáng vẻ ông vẫn lười nhác như cũ: “Hơn nữa, không phải ta chọn nó mà là Thính Sương chọn nó.”
Giang Chiêu cười gằn, giọng điệu châm chọc: “Tiền bối không đi làm đầu bếp thật uổng phí, kỹ năng hất nồi điêu luyện thế cơ mà.”
Bùi Lăng nhấp một ngụm trà, đáp: “Quá khen quá khen.”
Cơn giận của Giang Chiêu như đ.ấ.m vào bông.
Ánh mắt Bùi Lăng chuyển động, chạm phải ánh mắt của thiếu niên đang đứng thẳng tắp kia.
Ông cười khẽ một tiếng như đang khiêu khích, quả nhiên thấy thiếu niên kia hơi nheo mắt lại, sát ý lóe lên rồi biến mất.
Bùi Lăng thầm than trong lòng.
Tính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5243895/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.