Phù Đàm Chân Nhân triệu hồi bội kiếm, đưa Tạ Khanh Lễ lên đó rồi liếc nhìn tiểu đồ đệ nhà mình:
“Việc con có thể làm chỉ dừng ở đây thôi.”
Nói đoạn, ông thu hồi tầm mắt, nhìn về phía mấy bóng người đang quỳ rạp dưới đất cách đó không xa.
Từ trên cao nhìn xuống, uy nghiêm của một bậc bề trên tỏa ra ngập trời khiến Thường Tuyên vừa chạm mắt với ông đã rùng mình.
Hắn có cảm giác như tâm can bị phanh phui, mọi tội lỗi xấu xa đều bị nhìn thấu, nỗi chột dạ dâng lên tột độ.
Vân Niệm cũng nhìn sang hướng đó.
Nàng mím môi, trình bày: “Sư phụ, chính mắt con nhìn thấy bốn tên đệ t.ử này ức h.i.ế.p đồng môn. Kính xin người xử lý theo đúng tông quy của Huyền Miểu Kiếm Tông.”
Bốn người bọn Thường Tuyên vội vàng quỳ thẳng dậy:
“Sư tỷ! Chúng đệ không có, chúng đệ chỉ đang đùa giỡn với Tạ sư đệ thôi chứ nào có ý làm hại đệ ấy!”
“Xin Chân Nhân minh giám! Chúng con thật sự chỉ đang đùa giỡn với Tạ sư đệ thôi ạ!”
“Chân Nhân minh giám! Sư tỷ không hiểu rõ sự tình mà đã vội vàng kết luận như vậy thì thật là qua loa tắc trách quá!”
Vân Niệm quả thực bị độ mặt dày của bốn kẻ này làm cho kinh ngạc.
Bọn chúng còn biết liêm sỉ là gì không vậy? “Các ngươi ức h.i.ế.p Tạ Khanh Lễ, bắt hắn quét dọn đỉnh núi thay mình, lúc nãy còn ra tay đ.á.n.h hắn. Tất cả những việc này ta đều tận mắt chứng kiến, chẳng lẽ các ngươi định nói mắt ta bị mù sao?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5243873/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.