Núi rừng xanh biếc bao la nhưng trên mặt đất vẫn còn những dải cỏ khô từ năm ngoái. Bốn chân của cún con chạy qua, nó nghe được động tĩnh thì dựng thẳng lỗ tai. Giờ nó tráng mà không mập, da lông bóng loáng giày ụ ngã không sợ đau, trông rất hoạt bát nhanh nhẹn.
Lục Cốc cõng sọt tre đi từ phía sau tới, thấy bên này có lá mầm non có thể ăn được bèn giơ tay bẻ xuống. Loại cây này sau khi lớn lên có chút giống sơn trà rừng nhưng không thể làm trà pha, nhưng giờ chồi non mọc ra lại có thể ăn được như rau.
Rau nhà trồng đa phần là chưa lớn hẳn nên hai người họ không mang theo lên núi, chỉ mang theo bí đao, mướp và hạt giống rau xuân, hai ngày trước đã gieo hạt ở cả tiền viện và hậu viện. Còn về việc muốn ăn rau thì có thể tìm khắp núi rừng đủ loại rau dại và lá mầm, căn bản không sợ thiếu ăn.
Y đứng tại chỗ nhảy lên một cái, nhảy cao bắt được cành cây kéo xuống, ngắt lá mầm xong thì thả cành về. Y lui về sau một bước rồi mới buông cành cây trong tay ra tránh cho bị quệt vào mặt.
Trên tay dính đất từ cành cây, y vỗ vỗ tay xong lại tiếp tục xách sọt đi tìm kiếm, sau khi đầy hơn nửa sọt rồi mới thôi.
Nơi này cách rừng tre không xa, Lục Cốc nghĩ một chút, quay đầu hô: "Quai tử, đi nào, vào rừng tre đào hai cây măng."
"Gâu!" Cún con kêu một tiếng rồi đi theo, không mải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737451/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.