Gió từ xa thổi tới mang theo mùi thuốc đắng.
Lục Cốc ngồi trong viện vừa phơi nắng vừa giã ớt khô, bột ớt còn lại không nhiều lắm, y dùng khăn vải che mũi và miệng tránh cho bị sặc hơi cay mà hắt hơi.
Thẩm Huyền Thanh đang bổ củi trước cửa phòng chứa củi.
"Uyển Vân lại đang sắc thuốc." Lục Cốc liếc mắt nhìn bên kia nói.
"Thuốc này đắng thật đấy. Thẩm Huyền Thanh thuận miệng đáp.
Hôm trước khi hai người họ còn đang khều mầm hương xuân trên núi, Lý Uyển Vân khóc trời gào đất chạy tới nhà Lâm Trung Tài nói nương nàng sắp không được rồi, cầm khế ruộng nói muốn bán lấy tiền bốc thuốc. Vì nhà nàng chỉ có một mình nữ nhân là nàng, không tiện đối mặt với hán tử trong thôn thương lượng chuyện mua bán ruộng đất nên đi tìm Lâm Trung Tài là điều đúng đắn.
Chuyện bán ruộng chữa bệnh ở nông thôn đã quá phổ biến rồi, Lâm Trung Tài đến Trương gia xem thử thấy lão Trương thị quả thật không ổn, kéo tay ông hữu khí vô lực kêu thuốc, thuốc, có thể thấy là bà ta vẫn muốn sống, còn run tay chỉ vào khế ruộng trong tay Lý Uyển Vân, ai cũng có thể nhìn ra bà ta muốn bán ruộng mua thuốc.
Cứu người là đại sự, Lâm Trung Tài không dám chậm trễ, hiện giờ không phải muốn là tìm được người mua ruộng ngay nên ông cho Lý Uyển Vân mượn một lượng bạc đi bốc thuốc trước.
Hôm đó nhà họ vừa ăn cơm tối xong đã thấy Lâm Trung Tài tới tìm Thẩm Huyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737427/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.