Thôn xóm dưới chân núi thanh bình yên ả. Sáng sớm sắc trời không tốt lắm, u ám xám xịt, trời đông giá rét chính là như vậy. Ngày tháng trôi qua rất nhanh, chỉ một vài ngày nữa thôi là sẽ đến tháng chạp.
Khói bếp bay lên, dù mùa đông không có nhiều việc có thể kiếm tiền nhưng nhị phòng Thẩm gia vẫn ăn một ngày ba bữa. Dậy sớm đã quen ăn sáng, nếu không có đồ ăn lót dạ sẽ luôn cảm thấy bụng dạ trống rỗng.
Bữa sáng rất đơn giản. Hôm nay Lục Cốc cắt mấy quả trứng vịt muối, sau khi ăn xong thấy trong giỏ trúc có không ít măng đông bèn nói với Thẩm Huyền Thanh: "Hay là mổ gà hầm măng được không? Nương nói hai con gà mái già rồi không đẻ trứng được nữa, mấy nay cũng chưa hầm canh cho a tẩu ăn."
"Được, để ta đi mổ cho." Thẩm Nghiêu Thanh ở cạnh nghe thấy, không để Thẩm Huyền Thanh ra hậu viện bắt gà mà tự mình đi.
Nhân lúc đáy bếp còn lửa, Lục Cốc lại thêm mấy cây củi vào để nóng lâu.
Y xách giỏ trúc tới, ngồi trước bếp lột vỏ và cắt gốc măng đông, vòng bạc trên cổ tay sáng lấp lánh.
Thẩm Huyền Thanh rảnh rỗi cũng ngồi xổm xuống giúp y tước măng, thấy vòng trên tay y là biết mình không mua nhầm. So với trâm, vẫn là vòng tay dễ dùng hơn, ít ra mua là đeo được, chứ cứ cất trong phòng thì mua khác nào không mua.
"Hôm trước ta đi phủ thành, lúc về có đi ngang qua trấn Phong Cốc." Thanh âm Thẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737405/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.