Trương Chính Tử còn quá trẻ lại không có con nối dõi, tang sự không nên làm lớn, mọi thứ đều giản lược bớt, nhưng không phải không có ai tới thăm viếng khóc thương.
Trong ba ngày đặt linh cữu* ở đây, Lục Cốc có thể nghe được tiếng kêu khóc từ Trương gia tuyền tới. Tiếng khóc của thân thích tới viếng thường xuyên vang lên. Y cứ nghĩ rằng Trương gia nhiều họ hàng thân thích nên mới vậy, lúc sau nghe Vệ Lan Hương nói mới hiểu ra. Hóa ra Trương Chính Tử mất rồi thì chẳng khác nào sau khi nhà gã tuyệt hậu, gia sản ruộng đất kia có rất nhiều thân thích cùng dòng họ nhìn chằm chằm, thậm chí cả họ hàng cũ mấy năm không gặp cũng tụ tập tới.
*Đặt linh cữu (停灵): Đặt tạm quan tài ở một nơi để viếng trước khi đưa đám và đi chôn cất.
Mồ mả của thôn Thanh Khê nằm ở phía nam núi hoang, cây cối thưa thớt, mặt đất mọc đầy những ngôi mộ nhấp nhô, bình thường ít ai lui tới đó. Hai, ba ngày nay Thẩm Huyền Thanh và Thẩm Nghiêu Thanh phải cùng những hán tử trong thôn hỗ trợ đào một ngôi mộ mới theo luật lệ của thôn.
Cũng bởi vậy, Vệ Lan Hương không có ai để nói chuyện cùng mà chuyện tang lễ này thì không tiện tán gẫu với Kỷ Thu Nguyệt, nên ngồi thêu thùa nói với Lục Cốc vài câu.
"Có lão Trương tẩu còn đỡ, vai vế vẫn ở đó, sao có thể để một lão nương mất con bị đuổi ra ngoài." Bà nói xong lại thở dài, nói: "Chỉ sợ có kẻ nhẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737400/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.