Sau khi lão Trương thị vừa hồi lại ít sức đã quát Lý Uyển Vân: "Cái thứ thâm hụt tiền tài kia, còn không đắp chăn cho nam nhân của ngươi đi, cố ý muốn con trai ta bị đông lạnh đến chết đấy hả?"
Bà ta nói xong thấy chữ "chết" này không hay, vội phủi phui, trừng mắt nhìn Lý Uyển Vân nói: "Có chết thì là ngươi chết, con trai ta phúc lớn mạng lớn, chắc chắn có thể tỉnh lại."
Phu lang Toàn tử thấy Lý Uyển Vân bị mắng mà không dám hé răng một tiếng, thầm thở dài cảm thấy nàng đáng thương, nhưng y không làm được gì, gọi nương Toàn tử về nhà.
Ngoài cửa viện, mấy người Thẩm Huyền Thanh vừa mới ra đã gặp được Lâm Trung Tài và nhi tử của ông. Lâm Trung Tài là trưởng thôn, tuổi lớn biết chữ, lúc còn trẻ bôn ba nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người nên rất có uy vọng trong thôn. Lâm Trung Tài và bà nội Thẩm Huyền Thanh có quan hệ họ hàng, hơi xa nhưng vẫn coi như là thân thích, thế hệ của Thẩm Huyền Thanh đều gọi ông là cữu gia.
"Cữu thúc công tới rồi." Vệ Lan Hương nói, hai huynh đệ Trầm Huyền Thanh theo sau gọi cữu gia.
"Lan Hương đấy à, này rốt cuộc là có chuyện gì? Đêm hôm mà hô hào lớn như vậy." Lâm Trung Tài thấy bọn họ bèn hỏi.
Thẩm Nghiêu Thanh nói: "Cữu gia, lúc bọn cháu tới đây đã thấy Chính Tử và nương hắn ngã dưới đất. Chính Tử bị ngã nặng đến ngất đi, nương hắn thì gãy chân, còn những chuyện khác thì cháu không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737393/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.