Edit: HiHi (wattpad: @nepenthe168)
Gom đủ tám trăm văn tiền, Lục Cốc vui đến mức không biết phải nói gì cho phải, cười đến cong cả hai mắt. Y có hơi ngượng ngùng, nhưng không thể ngăn bản thân nhìn Thẩm Huyền Thanh.
Thẩm Huyền Thanh cũng đang cười, hai người cứ như vậy ngồi đối diện nhau cười vui vẻ trong chốc lát.
"Ta, ta đi lấy dây gai." Lục Cốc ngượng ngùng cúi đầu, thấy trên bàn có quá nhiều văn tiền nên muốn đi lấy dây xâu thành chuỗi, không muốn để chúng rải rác như vậy, y đứng dậy đi tìm dây gai.
Thẩm Huyền Thanh vừa rồi chỉ lo nhìn Lục Cốc, đến giờ mới bắt đầu kiểm kê tiền bạc.
Trong túi tiền có năm đồng bạc vụn và hơn ba trăm văn, còn có hai mươi tám lượng bán hươu lùn không đụng tới, thêm cả mười lượng bạc tích cóp được lúc trước. Chỗ này vốn phải là hai mươi lượng, nhưng hắn đã đưa La Tiêu mười lượng đẻ theo dõi người ta, thành ra chuyện của Lục Văn và Lý Minh Sơn không cần hắn quản nhiều.
Hôm nay hắn tốn hơn hai lượng, trên người chỉ còn lại sáu đồng bạc vụn và mười mấy văn tiền, mấy văn tiền lẻ này có thể vừa kiếm vừa tiêu, đủ cho chi tiêu ngày thường.
So với ba mươi tám lượng bạc thì mười một đồng bạc vụn này trông không nhiều lắm, nhưng đối với người nhà nông bọn họ mà nói, đây đã là một khoản tiền không nhỏ.
Lục Cốc cầm sợi dây gai tới, tám trăm văn này của y không đủ một quan tiền* nên y cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737352/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.