Lục Văn đi rồi, Thẩm gia cũng không ở lại trên đường để mọi người hóng hớt nữa.
Thẩm Huyền Thanh vừa đi vừa nói: "Nương, a tẩu, hai người không cần tức giận vì hắn, loại người này không cưới về mới là tốt nhất."
Vệ Lan Hương nghe vậy liền niệm Phật: "A Di Đà Phật, còn không phải vậy sao, may mà không cưới về."
Lục Cốc đi phía sau không dám nói gì, Thẩm Nhạn ở bên cạnh y, vừa rồi lúc gặp Lục Văn nàng cũng không cười, còn học theo a tẩu mà trừng mắt nhìn Lục Văn, người này bộ dạng thì đẹp đấy nhưng tâm địa xấu xa.
Kỷ Thu Nguyệt mới vừa rồi tức giận không để tâm nhiều, giờ mới nhớ lại mấy lời Lục Văn nói, dù sao nàng vẫn là một phụ nhân nông thôn nên hơi lo lắng hỏi: "Nương à, sẽ không có vấn đề gì chứ?"
Vệ Lan Hương còn đang suy nghĩ, Thẩm Huyền Thanh đã mở miệng nói trước: "Không sao đâu, cứ giao cho đệ, mọi người đừng quan tâm, cứ sống như trước là được. Mấy ngày nữa đệ lên trấn thu xếp một chút."
Lời hắn nói khá đáng tin, không chút sợ hãi nào, khiến Kỷ Thu Nguyệt lập tức an tâm hơn không ít, gật đầu đáp ứng.
Trên đường rời trấn trở về, có sự đùa giỡn của Thẩm Nghiêu Thanh nên trên mặt cả nhà dần có nụ cười. Vệ Lan Hương còn cười nói, nếu thật sự làm lớn chuyện, bọn họ cũng đâu có gì để mất, cùng lắm thì liều mạng xương già một phen.
Thẩm Nghiêu Thanh phụ họa cho bà, cũng khiến bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737320/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.