Edit: HiHi (wattpad: @nepenthe168)
Sáng sớm sương dày, núi rừng yên tĩnh, sương sớm phủ trắng xóa.
Sau khi mặt trời ló dạng, sương mù tan nhanh, trong viện dần có động tĩnh, Lục Cốc và Thẩm Huyền Thanh đều đã dậy. Đêm qua đun hai nồi nước lớn, một trước một sau ngâm tắm xóa tan mệt nhọc, lại vì tình động đêm xuân mà ngủ muộn, nên hôm nay dậy muộn hơn ngày thường một ít.
Đánh cá trong sông và đào cá chạch đều là việc vừa tốn thời gian vừa tốn sức, phải ăn no mới có sức làm việc. Buổi sáng Thẩm Huyền Thanh không đi săn nên Lục Cốc nấu cháo loãng, y nấu thừa một ít, đến trưa đói về nhà chỉ cần hâm nóng lên là được, không cần phí công nấu nữa.
Trong núi lạnh, dậy sớm có một bát cháo loãng vào bụng, ăn xong cả người đều trở nên ấm áp.
Trước khi ra khỏi cửa, Lục Cốc thấy sau khi mặt trời ló dạng sương mù đã tan đi không ít, không còn ẩm ướt nữa, y lấy bốn giỏ hoa tiêu hôm qua hái được ra xếp lên nia để phơi nắng, may là chỉ có hai cây, nếu nhiều hơn thì phải dùng chiếu trúc, mà vì mùa hè trong núi mát mẻ nên Thẩm Huyền Thanh không mang theo chiếu trúc lên núi, không dễ làm.
Mùi hoa tiêu tản ra trong sân, hai người họ dùng tay trải đều hoa tiêu, xong Lục Cốc còn nhỏ giọng hỏi: "Ở đây có cối đá không?"
Quả hoa tiêu sau khi phơi khô xong phải dùng cối đá giã thành hạt nhuyễn, lúc xào rau có thể cho vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737298/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.