Edit: HiHi
Ngày đó Lục Cốc thay hỉ phục ra trong phòng chứa củi của Lục gia, Kỷ Thu Nguyệt nhìn thấy, lúc đi liền mang theo.
Vải làm áo cưới là Thẩm gia mua, huống hồ vốn cũng không phải làm cho Lục Cốc, đối với chuyện bán quần áo, y không hề có cảm giác gì, y chỉ là nghi hoặc vì sao Vệ Lan Hương lại đưa y đi cùng.
Vệ Lan Hương dẫn y đi nói chuyện với mấy người trên trấn để bán y phục. Trấn Phong Cốc khá náo nhiệt, cũng gặp được nhiều người hơn, ngược lại gặp phải vài người trong nhà có hỉ sự, thấy bán hỉ phục đều tụ lại xem vật liệu hỏi giá cả.
Nhưng Vệ Lan Hương thấy bọn họ mua quá rẻ, cho dù hỉ phục này đã mặc qua, nhưng mới chỉ mặc một lần, sao có thể bán rẻ như vậy được.
"Ta nói tẩu tử cũng là người biết nhìn hàng đi. Vải này chỉ cần nhìn là biết vải tốt, chỉ riêng kéo vải đã tốn năm trăm văn, hơn nữa còn công thêu thùa, ngươi nhìn đường kim mũi chỉ này đi, tốn bao nhiêu tâm tư của chúng ta, sao có thể là hai trăm văn, nếu ngươi thật sự muốn, phải ba trăm văn."
Vừa nghe ba trăm văn, người phụ nữ đang mặc cả kia bĩu môi, nhưng vải này quả thật không tệ, giá cả cũng rẻ hơn so với đi kéo vải. Bà ta sờ soạng chất liệu nghĩ ngợi, kiểu gì cũng phải ép giá thêm một chút, cò kè nói: "Bộ y phục này hơi rộng rồi, về vẫn phải tốn công sửa, làm giày còn phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737246/chuong-11.html