Edit: HiHi (wattpad: @nepenthe168)
Trong nháy mắt đó, dường như Lục Cốc quên cả hô hấp.
Sau khi nhìn thấy biểu tình lạnh lùng cứng rắn của Thẩm Huyền Thanh, đầu cậu ong một tiếng, trước mắt như xuất hiện ảo giác, đã tưởng tượng ra cảnh y sẽ chết dưới nắm đấm của hắn.
Trong lúc hoảng hốt, y không biết mình đang ở nơi nào, cũng không biết chuyện Thẩm Huyền Thanh nổi giận đùng đùng đẩy cửa đi ra ngoài, mãi đến khi cửa phòng vang lên tiếng kêu lo lắng, mới khiến y hồi phục tinh thần.
Có vài người vây quanh cửa, thấy rõ y không phải Lục Văn, Vệ Lan Hương trực tiếp ngất xỉu.
"Nương! Nương, người đừng nóng vội, đừng nóng vội."
Thẩm Nhạn cùng đại tẩu Kỷ Thu Nguyệt vội vàng đỡ lấy Vệ Lan Hương. Mấy thím ở lại giúp đỡ rửa bát đũa chưa về, thấy vậy lập tức chạy tới giúp ấn huyệt nhân trung, Thẩm gia vốn đang vui mừng náo nhiệt lập tức loạn cả lên.
Rất nhanh sau đó Vệ Lan Hương liền tỉnh lại, nhìn Lục Cốc trong phòng, cả giận nói: "Ngươi là ai?"
Lục Cốc chậm rãi đứng lên, tay chân luống cuống, bị nhiều người nhìn như vậy, nước mắt lăn dài cũng không tự biết, hai mắt mở to, hô hấp khó khăn, nhất thời ngay cả nói cũng không thành tiếng, sợ hãi không thôi.
"Người này hình như là Lục Cốc nhà bọn họ, do tức phụ trước của Lục Đại Tường sinh."
Lục Cốc lắp ba lắp bắp không nói nên lời, cũng may có thím đang giúp đỡ nhận ra y. Bà ở thôn cạnh bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737227/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.