“Em gái anh vẫn còn thương anh.”
Chuyện này xảy ra được hai tháng, Tần Hoan liền gọi điện thoại cho cô.
Từ sau khi Hướng Nam tiếp quản tập đoàn Hướng thị, Hướng Kình liền triệt để về hưu, dẫn theo vợ yêu Tần Hoan và con gái nhỏ sang Canada định cư, trải qua cuộc sống thong thả tự do lúc tuổi già.
Chuyện của hai đứa trẻ, ông ít nhiều cũng biết một chút thông qua vợ mình, chuyện này đúng là khó khăn, mặc dù hai người không có quan hệ huyết thống, cũng không chung hộ khẩu, nhưng theo lẽ thường mà nói, tóm lại trên danh nghĩa hai người vẫn là anh em.
Định cư ở Canada, là lựa chọn của Hướng Kình sau khi Hướng Nam tốt nghiệp đại học.
Nếu như bọn họ rời đi có thể khiến hai đứa trẻ sống thoải mái tùy theo lòng mình một chút, thì vì sao lại không được, từ nhỏ Hướng Nam đã mất mẹ, tuần quy đạo củ (theo khuôn phép, quy củ),không có sai lầm quá lớn, cũng rất ít khi có thứ gì cực kỳ yêu thích, nhìn qua không buồn không vui.
Hướng Nam trưởng thành sớm, tính cách cũng rất trầm lặng, toàn bộ ấm áp của anh đều cho người xung quanh.
Anh có thể tìm được cô gái mình thích, đồng thời kiên trì nhiều năm như vậy, tình cảm không đổi, Hướng Kình rất hi vọng anh có thể vui vẻ trải qua quãng đời còn lại hạnh phúc mỹ mãn.
Hướng Kình từng khuyên Tần Hoan, cùng lắm bọn họ không về nữa nữa, để hai đứa trẻ thoái mái bên nhau, có gì không thể chứ, bây giờ là thời đại nào, đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-on-nhu/1837431/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.