“Triêu Thiên Các nghèo lắm sao? Nghèo tới nỗi không cho ta nổi một bộ y phục hay là một cái mền sao chứ?” Phương nữ hiệp đứng đầu giang hồ vì bị trúng kế mà ngồi ôm mình thành một đống, tựa vào góc tường ở nhà tù. Nàng không phàn nàn vì thẹn thùng, mà là vì lạnh.
“Chịu đi, chờ Kim đại ca tới là không sao rồi.” Đường Đa Lệnh cũng không khá hơn gì, không thể nào vận nội công để bớt lạnh.
“Bọn họ không phải là không biết tung tích của chúng ta, sao lâu rồi mà vẫn không có người tới?” Nhắc tới Kim Đao Sai, Phương Ninh lại thêm phàn nàn.
“Giờ mới qua 7 ngày mà thôi, có lẽ họ mới biết tung tích chúng ta. Sau đó thì cũng phải chuẩn bị một chút mới có thể tới cứu chúng ta chứ.” Đường Đa Lệnh kiên nhẫn an ủi Phương Ninh, dù lòng y cũng nóng như lửa đốt — y cũng không chắc nguyên nhân như thế nào.
“Còn chuẩn bị cái gì nữa? Mang người xông tới luôn không được sao?” Phương Ninh bất mãn với tính cẩn thận của Kim Đao Sai, chẳng lẽ không biết nàng đang ở đây chịu khổ sao?
“Ây, Triêu Thiên Các dù sao cũng là môn phái lớn trong võ lâm, đâu phải là ổ kiến mà muốn xông vào thì xông?” Đường Đa Lệnh đột nhiên đồng tình với Kim Đao Sai, “Hơn nữa, chúng ta còn ở trong tay bọn họ, dù sao cũng cần phải có một sách lược vẹn toàn mới được. Ngươi không hy vọng bọn Kim Đao Sai tới đây chỉ lo tiêu diệt Triêu Thiên Các mà không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-nhan-nan-duong/2168643/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.