Khi Tiểu Nhược mở mắt ra đã thấy mình đang ở trên máy bay, bên ngoài là trời xanh mây trắng. Cô mơ mơ màng màng nghĩ không phải mình đang ở Paris sao, sao lúc này lại ngồi trên máy bay được chứ? Ngay lúc này người bên cạnh đã cho cô đáp án, hắn quay đầu sang nhìn cô với vẻ mặt đùa cợt cùng nụ cười khoe hàm răng trắng sáng rồi gật đầu giống như đã đọc được suy nghĩ của cô. Không thèm để ý đến sự giận dữ và xấu hổ của cô, hắn quay mặt lại nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô lập tức nhớ đến lúc trước, hắn vừa bá đạo lại vừa độc tài “chứng minh”, rõ ràng nói là trừng phạt, mặc dù cô không biết mình có lỗi gì, sai chỗ nào nhưng cô có cảm giác chính mình làm vật hi sinh cho cơn tức giận của hắn. Cô đã sớm biết người này tính tình nóng nảy, luôn làm cho người ta cảm thấy một giây trước còn lơ lửng trên thiên đường, một giây sau rơi xuống thịt nát xương tan.
Nhìn xem, hiện tại không phải như vậy sao, tối hôm qua còn mây mưa với cô như vậy, đem cô lăn qua lăn lại như một đứa bé. Bây giờ lại một mình thoải mái nằm ngủ, còn nữa, mới sáng sớm đã đem cô lên máy bay, làm cô không cách nào ngủ ngon được nhưng căn bản là cô không có cơ hội chống lại. Hắn, cái tên này quen bá đạo rồi, luôn thích thay người khác quyết định, hoàn toàn không để cho người ta cơ hội nói chữ “không”.
Hình như từ đêm hôm đó, tất cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-mieu-tan-nuong-cua-su-tu-lanh-lung/2031885/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.