Giống như chú chim nhỏ thoát khỏi lồng son, Tiểu Nhược xoay tròn một vòng. Không khí trong lành khiến cô hít thật sâu một hơi, cảm giác thực thoải mái, cảm giác giống như là được tái sinh vậy. Vẫn biết rằng cửa nhà giàu sâu như biển, nhưng đến khi trải nghiệm qua mới thực sự thấu hiểu được tuy rằng không bị hạn chế nhưng ban thân mình vẫn có cảm giác không được tự do. Mà thôi, mặc kệ, sao cô lại phải đứng đây ai oán như một oán phụ thế này. Tiểu Nhược bỗng nhiên nhận được điện thoại của Hạo Ngôn, nói cái gì mà bắt cô phải trở về ngay khiến cô tức giận nghĩ: Thẩm Hạo Ngôn anh ta là cái gì mà đã ăn sạch cô rồi liền phủi mông bỏ đi, giờ lại bắt cô quay trở về còn anh thì biến mất không thấy bóng dáng đâu. Anh ta coi Tiểu Nhược cô là người như thế nào chứ? Có thể ngoan ngoãn nghe lời anh ta như vậy sao? Đáp án dĩ nhiên là không. Cô lấy di động từ trong túi ra tắt máy, miệng nở nụ cười. Hừ hừ, để xem lần này Thẩm Hạo Ngôn anh hung hăng đến thế nào.
Cô nhớ đã từng nghe ai đó nói: phụ nữ tuyệt đối không thể ngược đãi chính mình, cô cũng chẳng tội gì phải ngược đãi bản thân, cô muốn hưởng thụ thật thoải mái, khiến cho anh phải tức chết.
Cô mang tâm trạng phấn khích đẩy cửa đi vào một quán café. Quán này có hương vị café rất đặc biệt, lại còn có cái tên “Hoài niệm”. Trước kia cô cũng rất thích đến nơi đây mỗi khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-mieu-tan-nuong-cua-su-tu-lanh-lung/2031882/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.