Ôn Nhiên ngước mắt nhìn lướt qua đại sảnh, hơi nhíu mày: “Ở đây ồn ào quá, không bằng ra hoa viên,
chờ anh ấy tới thì cậu gọi tôi”. Thanh âm mềm mại kết hợp với gương mặt đáng
yêu, vì vậy mà Tâm Di không thể từ chối “ừ”
Ban ngày, Ôn Nhiên ở hoa viên phác thảo, lúc trở lạ thư phòng mới phát hiện cây bút chì bị bỏ lại.
Bộ dụng cụ đó là mẹ cô gửi tới, hiện tại cô muốn đi tìm. Khu vườn không quá
rộng và đầy hoa nhài. Bậc thang đá còn chưa khô hẳn, ánh trăng in lên khiến ta
có cảm giác nó rất trơn.
Ôn Nhiên vén váy lên, men theo bậc đá uốn lượn từng bước đi tới đình viện. Cô rẽ vào một góc, dừng
lại thì thấy một người đang ngồi trong đó. Một người đàn ông ngồi đối diện cô,
trên miệng hút một điếu thuốc. Trên tay anh có một đốm lửa nhỏ, người đàn ông
giơ tay tới gần tàn thuốc, hơi nghiêng đầu, nhíu mày hít một hơi, điếu thuốc
mới được châm.
Sau đó anh ta lắc que diêm trong tay, ngọn lửa vụt tắt, chỉ để lại một làn khói trắng chậm rãi tan
biến.
Diêm, thuốc lá?
Ôn Nhiên nghĩ anh ta có thể cần một cái bật lửa, cô tới gần, ánh mắt sáng ngời, không chút che giấu
nhìn người đàn ông.
Người đàn ông cũng nghe thấy bước chân, ngước mắt lên nhìn rồi thản nhiên thở ra một làn khói. Ôn
Nhiên đi đến trước đình, ngửi thấy mùi tuyết tùng tương đối nồng. Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-kieu-sung-cua-nhan-tien-sinh/2838302/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.