Nếu dùng một từ đẹp thôi để tán thưởng Phùng Kiến Vũ lúc này thì quá mức tầm thường rồi, chính vì vậy Vương Thanh liền trực tiếp khoác lấy eo của Phùng Kiến Vũ cùng cậu bước ra ngoài đi đến phía phi thuyền:
"Đi thôi"
Bàn tay của Vương Thanh hư hỏng đưa xuống mông của Phùng Kiến Vũ, Phùng Kiến Vũ bị Vương Thanh chạm vào nơi đó liền giật mình né tránh, bước chân của Vương Thanh chợt khựng lại, bàn tay của hắn vẫn để ở giữa không trung kia. Phùng Kiến Vũ quay đầu phát hiện ra Vương Thanh không được vui, cậu liền nhanh chóng lùi một bước về phía sau, để mông mình chạm vào tay của Vương Thanh rồi nói nhỏ:
"Em có chút căng thẳng... ngài đừng tức giận, đừng tức giận"
Vương Thanh vẫn để tay ở trên mông của Phùng Kiến Vũ, cứ như vậy cùng cậu bước tới chỗ phi thuyền. Vương Thanh lần này không đặt chế độ tự lái nữa mà đích thân điều khiển, Phùng Kiến Vũ ngồi ở ghế lái phụ bên cạnh Vương Thanh cố gắng muốn tìm chuyện để nói:
"Bộ vest này rất là đẹp, em phát hiện ra mình mặc màu trắng cũng được"
Vương Thanh:
"..."
Phùng Kiến Vũ lại bắt đầu căng thẳng vì Vương Thanh không lên tiếng:
"Ngài mặc vest đẹp lắm"
Vương Thanh tiếp tục duy trì im lặng, Phùng Kiến Vũ khẽ thở dài không lên tiếng nữa, không biết qua bao lâu Vương Thanh mới mở miệng:
"Tôi chỉ đẹp lúc mặc vest thôi sao?"
Phùng Kiến Vũ xua tay:
"Không, ngài mặc quân phục cũng đẹp vô cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-khoai-lac-cua-ngai-chi-huy/3100367/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.