Thanh Phượng dùng tay vắt khăn lông, đặt lên trán cho người đang nằm trên giường. Chậu nước rửa mặt một bên tràn đầy máu. Mới vừa rồi, Thanh Phượng đã gọi điện cho bác sĩ nhà, giúp cô gái bị bắn này lấy đạn rồi băng bó kỹ vết thương.
Chỉ là cô ấy bỗng nhiên phát sốt cao, dù đã tiêm thuốc, và cho uống thuốc. Nhưng bác sĩ vẫn dặn dò cô nên lựa chọn phương pháp hạ sốt nguyên thủy cho cô ấy.
Làm xong những thứ này, Thanh Phượng thoáng nghỉ ngơi một lúc, cảm thấy trên người rít rít, liền muốn đi tắm.
May mắn cô đang sống một mình, cha mẹ không có trách nhiệm của cô đã tiêu sái đi du lịch vòng quanh thế giới hưởng thụ thế giới hai người, ném cô lại một mình trong nước.
Bằng không cô cũng sẽ không đưa cô gái không rõ lai lịch này về nhà, còn chưa nói bị trúng đạn, chỉ là đầu tóc trắng quỷ dị, người bình thường đều sẽ không dám lại gần người như vậy đi. Nếu hai mẹ của cô biết, nhất định sẽ không cho phép cô làm vậy.
"Màu sắc đầu tóc hiếm thấy."
Bác sĩ nhà vừa rồi nhìn chằm chằm đầu tóc bạc hồi lâu, cuối cùng đưa ra kết luận chẳng có kết quả gì.
Thanh Phượng cơ hồ phun máu,
"Tại sao lại xuất hiện tình trạng này vậy?"
"Chắc là biến dị gien."
Bác sĩ nhún vai một cái, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
"Đại tiểu thư, vẫn là sớm đưa cô ấy rời khỏi đây. Lỡ phu nhân Cherie biết được sẽ..."
Bác sĩ không có nói hết, bởi vì Thanh Phượng đã làm dấu đừng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502546/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.