Nhận ra Cảnh Lang cố ý làm vậy, Lục Hồng liếc nhìn Dương Mỹ Linh thấy trong mắt cô ấy lóe lên đau buồn. Mới đẩy Cảnh Lang một cái,
"Lang, em muốn ăn món này." Tùy ý chỉ chỉ một món,
"Vợ, em xem em làm gì vậy."
Cảnh Lang ôm bả vai Lục Hồng, ở bên tai nói nhỏ.
"Lang, đừng lộn xộn."
"Chị lộn xộn bao giờ!"
Cảnh Lang khó chịu hừ một tiếng, khóe mắt cố ý bắn về phía Dương Mỹ Linh.
Dương Mỹ Linh sao cũng được nhún vai, nhưng vẫn đối với việc hai người thân mật, cảm thấy chua xót.
"Đi với chị!"
Cảnh Lang bỗng nắm tay Lục Hồng kéo đi,
"Chúng tôi đi vệ sinh!"
Bỏ lại một câu, Cảnh Lang kéo Lục Hồng vào toilet nữ.
Đẩy thân người cô chen vào một ô phòng, tay phải thuận thế khóa trái cửa.
"Lang, chị muốn làm gì?"
Lục Hồng cảm thấy hơi sợ hãi, thậm chí mơ hồ biết chuyện tiếp theo Cảnh Lang muốn làm.
"Hôn em!"
"Lang...!"
Bả vai bị đối phương kềm chế, nụ hôn nóng bỏng ùn ùn tấn công tới. Cái lưỡi nhỏ linh hoạt bỗng chui vào miệng Lục Hồng.
"Ưhm hưm..."
Tay Lục Hồng chỉ có thể vô lực để lên vai Cảnh Lang, ỡm ờ từ chối phối hợp nụ hôn. Nhưng thật ra trong lòng cô liền ủy khuất, rõ ràng cô đối với Dương Mỹ Linh đã không còn nửa điểm thương nhớ, người này trời sinh lại bá đạo muốn đến đòi mạng, loại giấm chua nào cũng ăn, còn không thèm nghe cô giải thích.
Dần dần, hôn đã không thể thỏa mãn Cảnh Lang, tay cô dò xét vào vạt áo Lục Hồng một cách tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502541/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.