Sói đuôi to dựng lỗ tai lên, bá đạo ôm eo Lục Hồng.
"Vợ, chị muốn uống ngay bây giờ~"
Thổ khí như lan, con ngươi câu hồn hướng Lục Hồng chớp chớp.
"Em đi nấu cơm." Lục Hồng vờ ngu ngốc nói.
"Chị cũng muốn uống sữa~"
Dứt lời, Cảnh Lang duyện hôn xương quai xanh, lưu lại dấu hôn rất đậm.
"Chị thiệt là, tranh sữa với đứa nhỏ, có biết xấu hổ không!"
Giọng tuy có vẻ hơi trách cứ, nhưng ánh mắt Lục Hồng lại cưng chiều nhìn Cảnh Lang.
Cảnh Tiểu Lang ở trong ngực vẫn hết sức tập trung miệng to uống sữa, cánh tay nhỏ xíu gắt gao níu chặt áo Lục Hồng.
Qua hai ngày, dưới sự yêu cầu liên tục của Lục Hồng, Cảnh Lang cùng cô tới bệnh viện tâm thần lúc trước người đàn bà nọ ở. Còn Cảnh Tiểu Lang thì tạm thời bị cho ở nhà, vì dáng vẻ lão đại của Tiểu Tiểu Lang một bộ không vui, cho nên Lục Hồng phải dỗ dành một phen.
Cảnh Lang đã sắp xếp trước đó, phía bệnh viện sẽ chuẩn bị một phòng đơn độc, để các cô gặp mặt.
"Vợ, nếu bây giờ em không muốn gặp bà ta, vậy chúng ta lập tức trở về."
Hai mắt Cảnh Lang viết lên đầy vẻ lo lâu.
"Em không sao, Lang."
Lục Hồng nắm tay cô. Không lâu lắm, người đàn bà mặc áo trói tay ngồi trên xe lăn bị y tá đẩy vào.
Một giây đó, Lục Hồng chấn động, cảm nhận được thân người cô run rẩy, Cảnh Lang lập tức choàng lấy eo, kéo cô vào lòng.
"Hồng Hồng, đừng miễn cưỡng." Cảnh Lang ở bên tai cô nhỏ giọng,
"Em không sao,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502537/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.