Cảnh Ngọc rất bực bội, Dịch Lam rất bình tĩnh. Cho tới nay, kiểu mẫu sống chung của cả hai vẫn luôn như vậy. Nhìn chai nước suối trước mặt, khóe miệng Cảnh Ngọc co quắp,
"Chị đây là nghèo đến nỗi ngay cả cái chăn trong nhà cũng không có sao?"
"Thiệt ngại, nhà không có xoong nồi, chị thường ăn ở ngoài."
"Dịch Lam! Chị rốt cuộc sống kiểu gì thế hả?" Cảnh Ngọc gầm lên.
"Như em thấy đó, Cảnh nhị tiểu thư." Dịch Lam bình tĩnh nói.
"Ngây bây giờ chị lập tức thu dọn đồ đạc, đến nhà em ở!"
Lúc ý thức được mình đang nói gì, Cảnh Ngọc ngạc nhiên nhìn đối phương, khóe miệng người nọ khẽ cong lên.
"Cảnh nhị tiểu thư, chị nghĩ không cần. Giao tình giữa em và chị cùng lắm chỉ là khách qua đường."
Đúng vậy, cô với cô ấy có lẽ ngay cả bạn bè cũng chưa được tính, trong lòng Dịch Lam dâng lên một tia khổ sở.
"Khốn kiếp! Im miệng đi!"
Cảnh Ngọc hung hăng trợn mắt nhìn cô, hai tay nắm chặt thành quả đấm. Dịch Lam nhắm mắt trầm mặc.
Thấy Dịch Lam lại bộ dạng như người chết, Cảnh Ngọc trực tiếp bắt lấy tay cô,
"Đứng lên!"
"Cảnh nhị tiểu thư..."
"Dịch Lam, chị bây giờ ngay cả tên em cũng không muốn gọi đúng không?"
Cảnh Ngọc gắt gao nhìn chằm chằm cô ấy, lửa giận trong mắt bị cô liều mạng đè nén.
"Cảnh Ngọc."
Hồi lâu, Dịch Lam nhàn nhạt lên tiếng.
Cứ vậy không cam tâm tình nguyện ư?
"Cho chị năm phút thời gian, đừng ép em động thủ!"
Cảnh Ngọc thả lỏng tay, hai tay khoanh trước ngực trên dưới nhìn chằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502530/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.