Tư Minh Vi từ sau nâng Cảnh Lang, để cô có thể thấy rõ hình dáng của đứa bé bên trong hộp dưỡng khí.
"Lang Lang, mau xem~ đây là bảo bảo của hai đứa!"
"Ô!"
Niềm vui sướng tập kết đầu óc cô, Cảnh Lang nhắm hai mắt, cảm động đến rơi nước mắt. Sinh mệnh nhỏ bé này, là con của các cô, Lục Hồng mạo hiểm tính mạng để sinh hạ nó.
Miệng bảo bảo khép mở, động tác vô thức mút lấy ngón tay, Cảnh Lang ngắm nhìn ngây dại. Đuôi to ở sau dựng lên đung đưa qua lại.
"Bảo bảo! Con của mẹ!"
Thật sự là đứa con của cô và Lục Hồng, cái tai cái đuôi những đặc thù này đã tuyên bố cái thai rõ ràng là kết tinh tình yêu của cô và Lục Hồng.
"Ô ô ô!"
Cảnh Lang khóc lên,
"Đứa ngốc này, khóc cái gì!" Tư Minh Vi vỗ lưng cho cô, an ủi.
Thanh Phượng lặng lẽ kéo ống tay áo Mạc Tri Thu,
"Bảo bảo Cảnh Lang thật sự rất đáng yêu!"
Thanh Phượng nũng nịu nhỏ giọng lầu bầu một câu, khóe miệng Mạc Tri Thu cong lên, kéo tay cô lại, kéo vào trong ngực. Môi dán vào bên tai,
"Chị cũng muốn một đứa Tiểu tiểu xà!"
Hơi thở nóng bỏng vảy vào dành tai nhạy cảm của Thanh Phượng, mặt cô đỏ lên, đẩy Mạc Tri Thu ra,
"Ai muốn sinh Tiểu tiểu xà cho chị!"
"Chị có nói là em à?"
Mạc Tri Thu cười một tiếng, bày hai tay ra.
"Được lắm! Mạc Tri Thu chị chuẩn bị làm phản phải không!"
"Nói! Chị muốn sinh con với đứa nào!"
Thanh Phượng một tay chống eo, một tay vặn lỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502514/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.