Tiểu mao cầu ngẩng đầu lên, xung quanh chóp mũi ướt một mảnh, những dúm lông đỏ dính vào nhau. Cô há miệng, thỏa mãn thè lưỡi liếm liếm. Miệng cô bất giác hơi nâng lên, phối hợp con ngươi đỏ như máu, lại có một tia tà mị.
Vương Chỉ Hinh nửa nằm trên sàn nhà, mắt say mờ mịt nhìn trần nhà, hãy còn đắm chìm trong vui thích. Thân thể không kềm được nhẹ nhàng run rẩy.
Bỗng nhiên, tiểu mao cầu đưa ra chân trước, đụng một cái vào quần lót màu trắng. Trung tâm quần lót thấm nhuộm một mảnh nước đọng, chẳng qua chỉ hơi chạm vào, phần nếp nhăn lại lay động một chút, như đóa sen trắng sắp nở rộ vậy.
"A!"
Vương Chỉ Hinh bởi vì kích thích ngửa cổ lên, tuy đã cố hết sức đè nén. Nhưng thanh âm cuối cùng vẫn tràn ra miệng.
"Nơi này của Chỉ Hinh luôn đẹp nhất."
Móng vuốt tiểu mao cầu sáng lên, 'roạt', quần dưới chia năm xẻ bảy, thành những mảnh vụn rơi trên sàn nhà.
"A!"
Vương Chỉ Hinh xấu hổ hai tay che chặt ngực, bỗng ngồi dậy lui về sau.
"Như Ca, đừng!"
Vốn con ngươi đục ngầu bỗng trở nên rõ ràng,
"Chỉ Hinh, đừng từ chối em!"
Tiểu mao cầu từng bước ép gần tới. Chỉ chốc lát sau, một móng vuốt bắt lại bắp đùi trắng nõn của cô.
Nhẹ nhàng dọc theo bên trong bắp đùi hoạt động, không cẩn thận đâm đến cánh hoa mềm mại.
"A!"
Vương Chỉ Hinh cứng cong người, không dám làm một cử động nhỏ nào, rất sợ tiểu mao cầu sẽ còn làm thêm bước đi điên cuồng nào.
"Suỵt, ngoan ngoãn không nên động đậy~"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502510/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.