Gần đây trong cuộc sống của Vương lão sư xuất hiện một chuyện rắc rối, à mà nên nói là đời người luôn sẽ có vô số rắc rối bay vùn vụt qua trong đầu mới đúng. Nhưng mà, người trong cuộc lại đối với người tạo nên mối rắc rối này không thể làm được gì, bởi vì vừa yêu vừa hận. Thành thật mà nói, phụ nữ nói chung đều là những sinh vật khẩu thị tâm phi, ngoài miệng nói không muốn, nhưng trong lòng lại sớm đã dựng cờ xin hàng.
Ví như lúc này, bên chân cô có một sinh vật với một mớ lông nhung đang dùng sức cọ cọ lên chân.
Lớn tiếng kêu "A ô, a ô", con ngươi trong suốt lóe sáng, đuôi to lông xù quét qua quét lại sàn nhà, thỉnh thoảng vô tình mà cũng như cố ý đụng phải bắp chân Vương Chỉ Hinh.
"Như Ca..."
Ngón tay Vương Chỉ Hinh nhẹ chỉ vào trán cô, rất nhức đầu nhìn manh vật bên cạnh chân.
"A ô~~"
Tiểu mao cầu uốn éo người, móng trước chạm đất, móng sau đuổi theo, như bước chạy của loài mèo, chợt chui lên giường Vương Chỉ Hinh.
"Ngao ô~~"
Thật thấp kêu to một tiếng, ngửa đầu lên, ngáp một cái thật to.
"Nghe lời, Như Ca, quay về phòng ngủ của em đi."
Vương Chỉ Hinh một tay chống nạnh, một tay chỉ một ngón về phía cửa đang mở rộng.
"Ngao ô~~~"
Tiểu mao cầu huơ huơ đầu, bốn cẳng hướng lên trời ngửa mặt nằm lên giường, lăn qua lăn lại. Mắt mở to tròn tựa như có thể nặn ra hai giọt nước, làm bộ dạng cầu khẩn.
"Haiz em thật là."
Vương Chỉ Hinh bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502483/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.