Cô gái đội nón bảo hiểm vẫn duy trì tư thế hai chân kẹp thân xe, hông cúi xuống, cái bật lửa nằm vững vàng trên tay cô.
Cô gái ngồi sau lưng cô chơi đùa tóc xoăn của mình một chút, cúi người xuống, ôm lấy cô.
"Đốt liền đốt, không cần khẩn trương như vậy. Chỉ cần còn Thanh Phượng tôi ở đây một ngày, Mỹ Nhân Cư vĩnh viễn sẽ không biến mất!"
Kéo cánh tay cô lại, cùng cô xuống xe, Thanh Phượng hết sức có phong độ cửa nữ vương, cao ngạo dang chân dài ra, xuống xe.
Mẫn Yên Nhiên kinh ngạc nhìn Thanh Phượng, mắt không khỏi lộ ra niềm vui mừng, lại đánh giá người ngồi bên cạnh cô, mang nón bảo hiểm màu đen, lanh mắt nhìn thấy mấy lọn tóc trắng, lại chẹp chẹp lấy làm lạ.
Bị cảnh tượng vừa rồi làm cho khiếp sợ, tên côn đồ dẫn đầu giờ này mắt lộ ra hung quang, tàn bạo tiến lên la hét.
"Ở đâu lòi ra con tiện nữ, phá hư chuyện tốt của ông mày!"
Cả người Thanh Phượng mặc một chiếc đầm trắng dài đến gối, đầy đặn không có bộ phận nào thiếu khuyết, dáng người thon dài, so với tên côn đồ lâu la này cao hơn rất nhiều, cô tiến lên một bước, trên cao nhìn xuống hắn, trong con ngươi hàn quang chợt lóe lên. Chỉ là người bên cạnh xuất thủ so với cô càng nhanh hơn, cô gái một tay níu cổ áo tên lâu la, giống như xách con gà vậy.
"Cô ấy không phải người ngươi có thể sử dụng cái miệng bẩn thỉu đó để vấy bẩn!"
Trong nháy mắt buông tay, một cước đá thẳng vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502441/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.