"Trở về nói với lão bản các người, cô ấy, tôi nhất định mang đi!"
Cảnh Lang khiêu khích nhìn người đàn ông, lực ôm lấy vòng eo "Hồng phu nhân" càng gia tăng. Nghênh ngang đi qua hắn, hừ lạnh một tiếng. Cảm giác chiếc eo "Hồng phu nhân" nhỏ nhắn hết sức dị thường, trên thực tế tối qua lúc trên giường, cô đã ý thức được, người phụ nữ này gầy ốm lợi hại, đáy lòng chán ghét điểm này càng tăng hơn một phần.
Trên bàn cơm, "Hồng phu nhân" không có ý động đũa, Cảnh Lang bất mãn, gắp chút thức ăn để vào chén cho cô.
"Ăn cơm đi!"
"Tôi không thấy đói."
"Hồng phu nhân" vẻ mặt hoảng hốt, dường như đang có điều lo âu. Cảnh Lang biết cô đang sợ mình không mang được cô rời khỏi đây. Vì vậy, đưa tay phủ lên bàn tay cô.
"Có tôi ở đây, cô không cần phải lo lắng điều gì."
Ngẩng đầu lên đón lấy ánh mắt kiên định của Cảnh Lang, "Hồng phu nhân" theo bản năng cúi đầu liền muốn trốn thoát, cô rất không thích ánh mắt đó, đặc biệt ánh sáng chói mắt mơ hồ tản ta từ trên người người này, ánh vào làm cô không mở mắt nổi. Cô nhanh chóng tránh thoát bàn tay cô ấy.
"Đừng có mưu đồ tôi sẽ vì thế mà cảm kích cô."
"Hồng phu nhân" buồn bực nói một câu. Cảnh Lang cũng không tức giận, ngược lại tiếp tục gắp thêm thức ăn vào chén cho cô.
"Cô Cảnh, lão bản chúng tôi bày tỏ, cô có thể mua "Hồng phu nhân". Còn về phương diện giá tiền."
Người đàn ông đột nhiên xuất hiện, nói đến đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502416/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.