Khi chiếc xe dừng trước một con hẻm hẻo lánh, Cảnh Lang hoài nghi không hiểu nhíu mày. Cảnh Ngọc rút chìa khóa xe, chẳng biết từ lúc nào trên tay trái đã có thêm một tấm thiệp mời màu đen, hướng Cảnh Lang đắc ý huơ huơ.
"Chị, không cần hoài nghi, cửa vào ở đây."
Bây giờ khoảng chín giờ tối, con đường này vắng một cách lạ thường, Cảnh Lang do dự dừng bước.
"Chị, tin em đi! Đừng nghi thần nghi quỷ nữa."
Lôi cánh tay Cảng Lang, Cảnh Ngọc kéo cô đi sâu vào hẻm.
Cuối chỗ tối, có một gã trọc mặc áo khoác da màu đen, mặt đầy nghiêm túc đứng ở đó, còn bên cạnh hắn là một cánh cửa đen. Cảnh Ngọc lung lay thiệp mời màu đen trong tay, gã trọc cung kính làm động tác , mở cửa. Đó là một con đường hướng xuống đất, dọc theo đường đi Cảnh Lang yên lặng theo sau Cảnh Ngọc. Cô mơ hồ cảm giác được chỗ này có chỗ không ổn. Hai bên đường đi cắm những giá nến thời trung đại, bên trên đốt những cây nến màu đỏ, cảm giác hệt như một căn hầm trú ẩn.
Không lâu lắm, cánh cửa sắt màu đỏ đập vào mắt. Cảnh Ngọc mặt đầy hưng phấn.
"Chị, đến rồi đó!"
Cảnh Lang kéo bả vai Cảnh Ngọc lại.
"Nói chị biết, nơi này rốt cuộc là nơi nào?"
Từ nét mặt của cô, Cảnh Ngọc cảm nhận rõ ràng chị mình đang tức giận.
"Ai nha, chị vào với em xem một chút sẽ biết liền!"
Cảnh Ngọc vừa nói vừa sải bước về trước, lại bị Cảnh Lang kéo trở lại.
Bị Cảnh Lang trợn mắt nhìn, Cảnh Ngọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502406/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.