“Xin chào! Cô ở nơi này sao?” Thiệu Đường nhìn Ngôn Nặc đứng cách đó không xa.
"Không chỉ là tôi đi tìm bạn. Bạn gái cô sao?” Ngôn Nặc xấu hổ mà lại mang tia phẫn nộ nhìn Thiệu Đường, không ngờ con gái cũng đào hoa. Miệng nói thầm mến mình mà cùng cô gái khác vui đùa, lại là một học sinh.
“Không phải, tôi vừa mới gặp em ấy thôi." Thiệu Đường chậm rãi trả lời.
“Vậy thì tốc độ cũng nhanh nha.” Ngôn Nặc nói móc Thiệu Đường.
“Không phải đâu! Cô đừng hiểu lầm, tôi cùng em ấy không có gì.” Thiệu Đường khẩn trương giải thích.
“Không, tôi không có hiểu lầm, tôi thấy rất rõ, hơn nữa tôi hiểu lầm thì đã sao! Tôi đã là gì của cô đâu." Ngôn Nặc cau mày nhìn vết son trên mặt Thiệu Đường.
“Tôi…” Đúng vậy! Tôi không phải là gì của cô ấy vì cái gì mà hiểu lầm tôi. Thiệu Đường tự giễu mình.
“Thôi tôi đi tìm bạn có việc gấp, tôi đi trước.” Ngôn Nặc phá vỡ sự xấu hỗ, không rõ chính mình trong lòng vì sao lại không vui, vì sao nhìn cô ta cùng cô gái khác lại thấy đau, lúc thấy Trương Ba cùng người khác từ khách sạn đi ra không đau như vậy, vì cái gì? Chẳng lẽ mình cũng thích cô ta? Thích một tên côn đồ? Không được! Không thể.
“Đã trễ thế này, muốn tôi đưa cô đi không?”
“Không cần.” Lúc này Ngôn Nặc nghĩ muốn sớm rời khỏi nơi này. Về nhà vậy, yên lặng một chút để suy nghĩ.
“Nhưng đã khuya rồi.”
“Tôi nói không cần.” Ngôn Nặc ngăn một chiếc taxi rồi rời khỏi. Chỉ để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hon-dan-vs-dai-tong-giam-doc/557735/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.