Thiệu Văn gãi gãi lỗ tai, che miệng lại cố gắng không phun rượu ra ngoài.
“Đường, cậu nói thật? Đừng đùa tôi, cái này đùa không vui." Thiệu Văn nhớ tới cô gái khủng bố kia, liền run.
“Tôi cũng hi vọng là đùa đây." Thiệu Đường thở dài tiếp tục uống rượu.
“Chúc mừng Thiệu Đường, cậu đã biết yêu." Nói xong Thiệu Văn đứng dậy tiếp hôn thê cùng với em vợ tương lai.
“Cám ơn." Thiệu Đường nhỏ giọng.
“Chị Tuyết Nhu, đến đây nè!” Thiệu Đường nói xong hướng Ngôn Nặc gật đầu chào.
“Đã đến lâu chưa?” Vương Tuyết Nhu nhìn Thiệu Đường cùng Thiệu Văn trước mặt một đống vỏ chai bia.
“Ân, cậu ta đêm nay muốn mượn rượu giải sầu.” Thiệu Văn nói xong còn ái muội nhìn Thiệu Đường cùng Ngôn Nặc liếc mắt một cái.
“Đừng nói lung tung a!” Thiệu Đường sợ hắn đem chuyện mình thầm mến Ngôn Nặc nói ra vội ngăn lại.
“Em với Nặc uống nước chanh nha?” Thiệu Văn hỏi.
“Ân”
“Lấy cho tôi rượu.” Ngôn Nặc mở miệng kêu.
“Lần trước cám ơn cô!” Ngôn Nặc nhỏ giọng.
“Cô nói gì?” Thiệu Đường cau mày nghe không rõ.
“Không…..Không có gì!” Ngôn Nặc lắp bắp.
“Ân” Thiệu Đường cũng đáp.
“Em ấy nói lần trước cám ơn cô!” Vương Tuyết Nhu buồn cười lặp lại lời Ngôn Nặc.
“Nha, không cần!” Thiệu Đường cúi đầu không biết vì sao chính mình không dám ngẩng đầu nhìn cô ấy.
“Cô không sao chứ?” Vương Tuyết Nhu nhìn Thiệu Đường có vẻ không thích hợp lo lắng hỏi.
“Ân. Không có việc gì?” Thiệu Đường ngày càng khẩn trương.
Không lâu sau Thiệu Văn mang nước tới hướng Tuyết Nhu lắc đầu.
“Tuyết Nhu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hon-dan-vs-dai-tong-giam-doc/557724/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.