“Văn, cậu đừng như vậy!” Thiệu Đường nằm trên cỏ hướng Thiệu Văn nói.
“Tôi không phải vì cậu mà từ chức.” Thiệu Văn sợ cô thấy khó xử nói.
“Ha ha trong bốn chúng ta cậu là người có tiền đồ nhất, chỉ có mình cậu là có bằng đại học, tôi không muốn lãng phí nhân tài."
“Nếu không có các cậu tôi cũng không thể thành công như ngày hôm nay.”
“Nhưng vừa rồi trước mặt chị Tuyết Nhu cậu lại nói sẽ từ chức, có hơi quá a. Chị Tuyết Nhu sẽ rất buồn đó.”
“Thật ra tôi cũng đã nghĩ đến chuyện từ chức từ trước rồi, chứ không phải hôm nay bộc phát mới nói! Chỉ là hôm nay có dịp nói ra thôi. Chẳng lẽ cậu hi vọng tôi làm ở đó mà không vui sao?”
“Thôi chỉ cần cậu vui là được, tôi sẽ ủng hộ cậu. Thôi, chúng ta đi bar tán gẫu đi."
“Ân”
=== ====== =========
“Ha, không phải đại tổng giám đốc sao, như thế nào lại đi đến chỗ của tên côn đồ như tôi đây?” Thiệu Đường đang ngồi nhàm chán thì thấy Ngôn Nặc bước tới, nghĩ đến chuyện hôm trước liền tức giận.
“Hừ, không phải tên côn đồ đây sao, sao không ra đường mà làm ăn, không ra phố đi chặn đường lấy tiền của người khác?” Ngôn Nặc đã sớm thấy Thiệu Đường, tính hỏi tình hình của Thiệu Văn, chưa kịp hỏi đã bị cô ta đâm chọt.
“Cô…...Tôi chặn lấy tiền trên đường phố cũng còn tốt hơn cái loại tổng giám đốc chỉ trên danh nghĩa." Nghe Thiệu Văn nói, vị đại tiểu thư đây lên được chức tổng giám đốc cũng chỉ nhờ có ba của cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hon-dan-vs-dai-tong-giam-doc/263798/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.