“Mặc kệ, tôi mặc kệ cho dù có là may mắn đi chăng nữa, chúng tôi chỉ biết cậu là người đã cứu ba người bọn tôi. Như vậy chính là người có ơn với bọn tôi cậu cũng chính là lão đại, cho dù cậu có là nữ hay nam!” Thiệu Văn khẳng định nói mà hoàn toàn không để ý gương mặt kinh ngạc của Vương Tuyết Nhu.
“Ách! Đừng kích động, đừng kích động!” Thiệu Đường thấy biểu tình của Thiệu Văn ngày cách kích động vội vàng đứng lên.
“Ha ha, cậu đừng nên kích Thiệu Văn, cậu nói vậy khiến Thiệu Văn không kích động mới là lạ.” Thiệu Phong đã sớm đoán được biểu tình của Thiệu Văn.
“Được rồi ha ha! Nếu hắn cứ cứng đầu như vậy, chị cũng đừng để ý đến hắn gọi tôi Thiệu Đường là được rồi, tôi cũng kêu chị là chị Tuyết Nhu , như vậy tốt lắm!” Thiệu Đường vui vẻ nhìn Tuyết Nhu.
Thiệu Văn vừa nhận thức được bạn gái mình cùng lão đại thực không được tự nhiên.
“Ân! Thiệu Đường.” Vương Tuyết Nhu rúc vào trong lòng Thiệu Văn, cảm nhận được nhịp đập của tim hắn.
“Gọi chị dâu đi hai tên ngốc kia.” Thiệu Đường xoay người nhìn Thiệu Phong đứng cùng Thiệu Hiền.
“Nga, chị dâu!” Bởi Thiệu Văn có tuổi lớn nhất nên kêu chị dâu.
“Ân ha ha!” Tuyết Nhu lần đầu được người ta gọi như vậy thực rất thẹn thùng.
“Chị dâu xấu hổ nga! Hắc hắc.” Thiệu Đường phát hiện Thiệu Phong không chỉ hiếu động mà nói càng ngày càng nhiều nhất là khi gặp người đẹp.
“Đau quá nga!” Vừa ngồi xuống Thiệu Phong đã bị Thiệu Đường gõ đầu.
“Chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hon-dan-vs-dai-tong-giam-doc/263791/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.