11.
Ta từ từ đi dạo trên phố.
Không lâu sau, trên tay ta đã có một bó hoa Thược Dược lớn.
Hà hà hà, hóa ra có nhiều người thích ta đến vậy.
Ta thấy Liễu Ngọc đang định tìm một cô bé để mua hoa Thược Dược ở gần đó, liền chạy nhanh tới.
“Ta có rất nhiều hoa Thược Dược, không biết Liễu công t.ử ưng ý đóa nào? Ta tặng ngươi.”
“Những đóa hoa này từ đâu ra thế?”
Ta kiễng chân thì thầm vào tai hắn: “Dù sao ta cũng là hồ ly tinh, làm sao mà không được chào đón cơ chứ?”
Ta nhét bó hoa Thược Dược vào lòng Liễu Ngọc, chọn ra một đóa nở rộ nhất cài vào b.úi tóc của mình.
“Đẹp không?” Cài hoa xong, ta xoay một vòng trước mặt Liễu Ngọc.
“Đẹp.”
Sau khi nhận được câu trả lời vừa ý, ta vui vẻ chọn ra một đóa hoa vừa mắt, ướm thử bên cạnh b.úi tóc của Liễu Ngọc: “Cúi xuống một chút, ta không với tới.”
“Ngươi cũng đẹp, đóa hoa này rất hợp với ngươi.” Chiếc áo choàng trắng nhạt của hắn, kết hợp với đóa hoa Thược Dược màu hồng nhạt, lại toát lên một vẻ gì đó duyên dáng và yểu điệu.
Mặt Liễu Ngọc bắt đầu đỏ lên một cách không tự nhiên.
“Cô nương, vừa rồi ta thấy phu thê hai vị ân ái, không kìm được lòng mà vẽ một bức tranh, nếu hai vị thích thì ta xin tặng.” Một lão tiên sinh bày quầy vẽ tranh bên cạnh xuất hiện trước mặt ta và Liễu Ngọc với một bức tranh.
“Ta và hắn không…” Ta còn chưa kịp nói hết câu thì Liễu Ngọc đã mở miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-ho-ly-duoi-cua-nguoi-lo-ra-roi-kia/5219602/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.