Editor: Tường An
Thanh âm của Tiêu Kính Viễn cơ hồ trực tiếp chui vào tai nàng, bởi vì quá trầm thấp, cho nên hơi khàn khàn, thong thả, giống như cát vụn ma sát phát ra tiếng vang.
Ban đầu A La hơi giật mình, tinh tế thưởng thức hàm nghĩa trong lời nói của hắn, liền cảm thấy ngọt ngào, ngọt từ đầu lưỡi, mở rộng đến tứ chi bách hài, toàn thân ấm áp, khiến dây thần kinh buộc chặt của nàng dần dần buông lỏng.
*Tứ chi bách hài (四肢百骸) / tứ chi bách thể (四肢百体):tứ chi và trăm xương, các bộ phận cơ thể, ý nói toàn thân.
Tiêu Kính Viễn là Tiêu Kính Viễn, Tiêu Vĩnh Hãn là Tiêu Vĩnh Hãn.
Cháu không làm được, thúc thúc chưa hẳn không làm được.
Huống hồ, vị thúc thúc này vẫn luôn là đệ tử xuất sắc nhất Tiêu gia.
Tiêu Kính Viễn cúi đầu, chăm chú nhìn tiểu nhân nhi kiều mị trong ngực, chưa từng bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào trên mặt nàng.
Kỳ thật, hắn đã sớm phát hiện, trong lòng nàng có chuyện cũ, chưa từng thẳng thắn với hắn, nhưng không hề gì, hắn không nóng nảy. Nàng không nói, có thể thấy nàng đối với hắn chưa hoàn toàn yên tâm, nếu hắn đã cưới nàng thì sẽ sủng ái nàng cả đời, dùng thời gian cả đời chậm rãi làm nàng mở rộng cửa lòng với hắn.
Hôm nay, thời điểm hắn nhắc tới A La giả, phản ứng của nàng quá mức kịch liệt, toàn thân lạnh run rúc vào lòng hắn.
Hắn chỉ âm thầm quan sát và cảm nhận, cũng không dám hỏi nhiều,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-giai-nhan-khuynh-thanh/3229843/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.