Hàn Kỳ chợt cười, thanh âm tràn đầy thỏa mãn, y ôm chặt lấy nàng, cằm đặt lên vai nàng, tiếu dung sáng lạng, chói lọi triêu dương, đắc ý vô cùngNương tử! có lời này của nàng… Hàn Kỳ sinh kiếp này quả thật không uổng!Lăng Quân Dao chợt im bặc, nhìn Vân Tiếu Khuynh…không thốt thành lờiHai năm nhung nhớ, hai năm tưởng niệm, yêu thương chờ mong… tất cả hóa thành hư ảoVân Tiếu Khuynh chỉ cần một tiếu diện ma vương sao? hay lắm,…. Câu trả lời thật hay…. Ha hả… nguyên lai yêu của hắn chỉ là vô bổ, là tự mình đa tình thôi….“ Bắt hắn, đừng để bị thương nàng…” y ra lệnh…. Thanh âm bất giác đầy chán chường….Đám cao thủ nghe lệnh đế vương, đồng loạt vung kiếm về phía Hàn Kỳ, Vân Tiếu Khuynh lấy trong lòng vài quả cầu nho nhỏ, tung lên, tức thời một đám khói không biết từ đâu bao phủ khắp nơi, như một mê trận sương ảo, không ai thấy ai… sự việc diễn ra quá đột nhiên, mọi người một chốc sững sờ…“ Hàn Kỳ! đi thôi…” Vân Tiếu Khuynh ra hiệu, Hàn Kỳ ngầm hiểu ý, một tay ôm lấy Vân Tiếu Khuynh, dùng tốc độ nhanh nhất của mình thoát ra khỏi đám sương mù,….“ Mọi người đừng hoảng loạn, ngay lập tức tĩnh tâm, bắt lấy Lăng Hàn vương gia….” Một người trong đám cao thủ hô lớn….“ Ly ca ca, huynh đi đâu vậy?!” Vân Tiểu Khuynh nhìn thấy Thanh Ly muốn đi, vội vàng hỏi, Thanh Ly đạm cười, y nói : “ ta không muốn để cho muội hối hận về sau”. Vân Tiểu Khuynh hiểu ý, buông tay nam nhân, nàng cười thảm…Thanh Ly nhanh chóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-dien-vuong-gia-lanh-dam-vuong-phi/2584005/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.